Dân Luận

không gian mở bày tỏ quan điểm công dân

Alan Phan – Những hỏa mù trong canh bạc

Cái giá phải trả là sự khốn đốn của mọi người ngoài cuộc.

Gần đây tôi từ chối không nhận làm diễn giả cho nhiều hội thảo về tài chánh hay kinh tế vì tôi nghĩ rằng các thân hữu trong đám khán thính giả có lẽ biết nhiều hơn tôi về thực trạng hàng ngày của nền kinh tế xứ này. Họ phải đối diện với sự thật và phải tìm giải pháp cụ thể cho cá nhân, nhân viên và khách hàng; vài lý thuyết hay vài câu khích lệ không giúp họ được gì. Trong khi đó, đám chuyên gia trên tháp ngà như tôi thì lại tùy thuộc vào những số liệu vô cùng mâu thuẫn của nhiều cơ quan công và tư để phân tích và tìm kết luận. Rác đầu vào, rác đầu ra. Dị ứng với rác, tôi nghĩ im lặng là thái độ hợp thời.

Lấy những thảo luận về tái cấu trúc ngân hàng làm thí dụ. Tôi tin rằng ngay cả Ngân Hàng Nhà Nước (NHNN) cũng không nắm rõ con số nợ xấu thực sự của các ngân hàng thương mại. Ông Thống Đốc vừa tuyên bố là khoảng 10% dư nợ thì vài ngày sau đó, con số thống kê của NHNN là 4.6% . Trong khi đó, Fitch Rating đưa ra con số 13% chưa tính nợ xấu từ các doanh nghiệp nhà nước (chỉ Vinashin và Vinalines đã tổng cộng đến 6 tỷ USD). Một tư liệu của một ngân hàng tư nhân cho một ước tính không kiểm chứng được là 27%.

Lập một công ty mua bán nợ xấu mà không biết số nợ là bao nhiêu; rồi chưa chắc là bán cho ai với giá như thế nào, thì chỉ có các đầu óc siêu việt mới dám kinh doanh kiểu này.

Một yếu tố khác không ai rõ là tính thanh khoản của hệ thống ngân hàng thương mại. Có nhiều xếp hạng 1, 2, 3, 4 gì đó, nhưng NHNN chi viện thường trực nên thứ hạng có thể thay đổi theo ngày theo giờ. Chánh sách khoanh giãn nợ vừa ban hành làm bức tranh mờ tối thêm. Rồi lượng tiền 300 ngàn tỷ NHNN vừa bơm ra đã chạy về đâu? Nếu dùng để mua nợ xấu thì lập thêm một công ty mua bán nợ xấu phải chăng là để hợp thức hóa số tiền đã sử dụng hay là một thủ thuật khác cho dòng tiền chạy quanh và biến mất?

Một câu hỏi khác là NHNN có biện pháp và khả năng điều tra những sở hữu chéo của các cổ đông lớn kiểm soát ngân hàng và các công ty con của họ? Những tin đồn trên mạng Internet nêu đích danh những chủ ngân hàng rút ruột ngân hàng của mình (thực sự là OPM của khách hàng) và của nhà nước bằng những giao dịch “ảo” (tôi cho anh vay, anh cho thằng B vay, thằng B cho thằng C vay, rồi C quay lại cho tôi vay). Cứ mỗi lần tiền đổi tay, chúng ta lại thu thêm một số tiền phí và hoa hồng. Sau một hồi, khi tiền hết thì ngân hàng mất thanh khoản; nhưng may thay, đã có NHNN nhẩy vào mua các nợ xấu. Một công ty công cộng nhỏ ở Mỹ (các blue chips thì chắc chắn không dám) mà xoay tiền lối này qua các giao dịch chéo giữa những đối tác sẽ bị huýt còi và điều tra ngay.

Khi Cơ Quan Dự Trữ Liên Bang Mỹ (Federal Reserve) in tiền để cứu viện qua các gói QE 1, QE 2 hay Twist, họ phải được sự chấp thuận của Quốc Hội qua những cuộc điều trần trực tiếp chiếu trên các mạng truyền thông đại chúng. Ngược lại, tôi có cảm giác là các quan chức và chuyên gia VN cố tình đưa ra những con số rất đối nghịch với mục đích làm rối mù thực tại, khiến không ai có thể rút ra một kết luận chính xác hay hợp lý. Càng nhiều phân tích bình luận, càng dễ làm người quan tâm lạc lối và cuối cùng quay qua đọc các bài hay các hình ảnh về siêu sao hay đại gia, dễ hiểu hơn.

Một cách giữ niềm tin khác cho khách hàng (người dân, nhà đầu tư nội ngoại, cơ quan thẩm định, các mạng truyền thông…) là sự thẳng thắn trả lời những tin đồn và đưa ra bằng chứng về sự sai lầm của những tin đồn này. Nếu tin đồn đúng thì phải công nhận và đưa ra các giải pháp cụ thể cho công chúng tường tận. Giấu diếm che đậy chỉ làm tin đồn lạm phát và tiếng nói chánh thức của nhà nước bị nghi ngờ và chế diễu.

Hiện nay, tin đồn lớn nhất trong giới tài chánh là dư nợ nhiều ngân hàng phần lớn là cho các công ty con của các cổ đông lớn vay. Số nợ của một vài cá nhân còn cao hơn dư nợ của nhiều ngân hàng nhỏ và khi NHNN chi viện, tiêu chí nào đã được dùng để bơm tiền?

Bất cứ ai truy tìm trên Net cũng đều biết về các tin đồn này. Một cuộc họp báo về các tin đồn sẽ gây dựng niềm tin nơi công chúng nhiều hơn là các cuộc điều trần tại quốc hội.

Do đó, khi các bạn BCA hỏi tôi về tình hình hiện tại hay dự đoán tương lai về nền kinh tế này, hay về các tin đồn trên mạng, tôi im lặng vì thực sự tôi không “biết” hay “đoán” được gì. Nếu đây là ý định của những vị lãnh đạo và nhóm lợi ích, thì các hỏa mù họ tung ra đã thành công. Kế hoạch nhiễu thông tin này tạo nên một “bất ổn” (uncertainty) khiến các thành phần kinh tế “bất động” và những người trong cuộc (insiders) có thể lợi dụng tình thế để thâu tóm, khởi động hay đầu cơ rất hiệu quả.

Cái giá phải trả là sự khốn đốn của mọi người ngoài cuộc.

Alan Phan

Filed under: Dân Luận

Đoan Trang -

Trong vài ngày qua, trên cộng đồng Facebook có lan truyền một bài viết với nội dung chỉ trích việc phát động biểu tình là “lợi dụng lòng yêu nước”. Xét thấy bài viết phạm quá nhiều lỗi lập luận, tôi xin được dành entry sau đây để phân tích về sự ngụy biện, phi logic của nó.

Điều đầu tiên và thông điệp cuối cùng tôi muốn nói trong khuôn khổ entry này, là sự cần thiết phải tôn trọng quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt của công dân. Do vậy, mặc dù entry nhằm chỉ ra các lỗi ngụy biện của tác giả, nhưng tôi hết sức tôn trọng quyền của tác giả được bày tỏ ý kiến về các cuộc biểu tình ở Việt Nam. Cũng cần nói thêm, không phải không có những điều tôi đồng ý và chia sẻ quan điểm với tác giả (*), nhưng đó là chuyện nằm ngoài bài viết dưới đây.

* * *

“Thứ nhất, động thái khiêu khích vừa rồi của Trung Quốc nằm trong chuỗi các động thái với mưu đồ độc chiếm biển Đông và “nắn gân” các nước có tranh chấp rất tinh vi. Tuy nhiên, cách thể hiện sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố. Theo thông lệ Quốc tế, hành xử của Việt Nam trước sự khiêu khích này không thể nào khác hơn ngoài những tuyên bố phản đối của các Tổ chức, cá nhân có thẩm quyền và Nhà nước ta đã thực hiện đúng với những gì cần làm”.

Tất nhiên là trong những sự biến vừa qua, (thật may mắn mà) sự khiêu khích của Trung Quốc (mới) chỉ là những lời tuyên bố. Và chúng ta cũng cần hiểu là, từ trước đến nay, ngay cả khi Trung Quốc có những hành động khác xâm hại đến lợi ích Việt Nam, mà vì một lý do nào đó mà truyền thông Việt Nam không đưa tin, thì chúng ta cũng đâu có biết. Sự thực rất có thể là nghiêm trọng hơn dư luận tưởng nhiều, và ngược lại, cũng có thể là nhẹ nhàng hơn nhiều – đến nỗi chúng ta rất khó có thể khẳng định “sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố”. Khi không được cung cấp thông tin đầy đủ, minh bạch, mọi khẳng định về động thái của Nhà nước (dù là Việt Nam hay Trung Quốc) đều có thể là võ đoán.

Trên thực tế, Trung Quốc đã từng có những hành động thật sự xâm hại đến lợi ích của Việt Nam trên Biển Đông, chứ không dừng lại chỉ ở tuyên bố. Cắt cáp tàu Bình Minh 2, gây rối cáp tàu Viking 2, bắt giữ ngư dân Việt Nam… là các ví dụ rõ ràng.

Biểu tình là do người dân muốn thể hiện ý nguyện yêu nước của mình trước hiểm họa lãnh thổ bị xâm phạm. Ở đây chưa cần bàn là Nhà nước đã làm kịp thời tất cả những gì cần thiết về phía Nhà nước hay chưa, mà đơn thuần là một số người dân muốn thể hiện quan điểm phía mình. Hai chuyện này độc lập với nhau, và có thể thực hiện song song, không ai ngáng chân ai cả.

“Trung Quốc tuyên bố lập “thành phố Tam Sa” ở cấp vùng (Trung Quốc từng có ý định lập thành phố Tam Sa ở cấp huyện, nhưng sau đó hủy bỏ quyết định trắn trợn này) nhằm quản lý các quần đảo trên Biển Đông, ngay lập tức, lãnh đạo Khánh Hòa và Đà Nẵng lên tiếng phản đối Trung Quốc, khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là bộ phận không tách rời của Việt Nam. Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng kịch liệt lên án việc Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa””.

Xin tác giả lưu ý: Trung Quốc là một quốc gia, tuyên bố thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” là tuyên bố của một chính quyền trung ương. Còn Khánh Hòa và Đà Nẵng là hai tỉnh của Việt Nam. Tuyên bố của hai địa phương này, xét về mặt quốc tế, là không đủ sức đại diện, không “ngang tầm” chính quyền Trung Quốc. Chỉ có Bộ Ngoại giao (trở lên) mới có tiếng nói tương đương đối phương, trong trường hợp này.

“Như vậy là đã rõ, hành động của Trung Quốc cũng chỉ là hành động khiêu khích bằng tuyên bố của 1 đơn vị kinh tế của Trung Quốc”.

Nhưng đơn vị kinh tế đó là một doanh nghiệp nhà nước, chứ không phải là một công ty tư nhân. Trong mô hình kinh tế của Trung Quốc và Việt Nam thì doanh nghiệp nhà nước bao giờ cũng gánh vác nhiệm vụ chính trị và chịu sự quản lý chặt chẽ của Nhà nước. Tuyên bố của “một đơn vị kinh tế” trong trường hợp này không đơn giản chỉ là của một công ty. Bản thân ông Đỗ Văn Hậu, Tổng Giám đốc của PetroVietnam, cũng đã khẳng định: “Việc làm này chắc chắn là có sự tham gia, đồng ý của Chính phủ Trung Quốc”.

“Phản ứng của Chính phủ Việt Nam là hoàn toàn kịp thời, đúng quy định và hiện nay cũng chẳng có và sẽ chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc”.

Có thể tác giả đúng mà cũng có thể sai hoàn toàn – lập luận như thế này đơn giản là không đủ thuyết phục. Nếu trình bày như tác giả, rằng “sẽ chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc”, thì chỉ là một khẳng định chủ quan. Thêm nữa, cứ giả sử là sẽ không có công ty nào nhận lời mời thầu của Trung Quốc, thì cũng lấy đâu ra căn cứ để nhận định họ không nhận lời vì họ cho như thế là phi pháp hoặc vì họ thấy “Chính phủ Việt Nam phản ứng hoàn toàn kịp thời, đúng quy định”?

Nếu muốn chứng minh, có lẽ tác giả nên sử dụng những lập luận vững chắc hơn, ví dụ chỉ ra rằng trong lịch sử dầu khí quốc tế, các công ty không có tiền lệ khai thác ở những vùng còn trong trạng thái tranh chấp. Và cũng cần phải xác định rõ rằng, ngay cả việc Trung Quốc biến một địa điểm hoàn toàn nằm trong thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam thành “vùng tranh chấp”, nếu chuyện này xảy ra, cũng là một thành công của Trung Quốc, và rất nguy hiểm cho Việt Nam. Giả sử hậu quả xảy ra sau hành động mời thầu 9 lô dầu của Trung Quốc, là nhiều công ty dầu khí quốc tế tưởng rằng khu vực này là vùng biển tranh chấp giữa Việt Nam với Trung Quốc, thì lúc đó, ta có thể nói rằng tác giả đã “mất cảnh giác” không?

Không có gì đảm bảo rằng “sẽ chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc”. Đó là chuyện của tương lai, không thể khẳng định vô căn cứ như vậy. Muốn đảm bảo được điều đó, ít nhất cũng cần phản ứng đồng bộ của Nhà nước và nhân dân, mà biểu tình như một hình thức “ngoại giao nhân dân” là rất quan trọng (đánh động dư luận trong nước, quốc tế – xem thêm những phản ứng của Trung Quốc về vụ này).

Mặt khác, như đã nhiều lần được chứng tỏ, phản ứng của Nhà nước tỏ ra chậm hơn nhiều so với phản ứng của công luận (nhân dân), và phản ứng của nhân dân khiến Nhà nước có tư thế hơn trên bàn đàm phán. Đó là sự cần thiết của “ngoại giao nhân dân”.

“Hành động xuống đường phản đối có cần thiết hay không? Những người yêu nước xuống đường chung với những gương mặt “thích biểu tình”, thích quấy rối và nhiều gương mặt “có vấn đề” với Chính quyền có đạt được đúng mục đích ban đầu của lời kêu gọi hay là mục đích khác? Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.

Đây không gọi là một lập luận, vì nó chủ quan, chụp mũ, và tất nhiên, hoàn toàn vô căn cứ. Tác giả sử dụng bằng chứng nào để cho rằng tồn tại những gương mặt thích biểu tình, thích quấy rối? Cứ giả sử rằng có những nhân vật như thế, thì tác giả cũng phải làm một nhiệm vụ rất nặng nề: Chứng minh. Bằng chứng, bằng chứng và bằng chứng.

Gương mặt nào “có vấn đề” hay quấy rối, vi phạm pháp luật thì chính quyền cứ việc xử lý họ (nếu họ có hành vi như vậy). Không thể đưa ra một tình huống giả định để đánh giá xấu một hành động được tiến hành với mục đích tốt.

Ở đây tác giả cũng cần thận trọng để tránh lỗi ngụy biện “Spot Light” (Ánh đèn sân khấu) khi mặc định rằng tất cả các thành viên của một nhóm nào đó đều giống như những thành viên thu hút sự chú ý của truyền thông nhất. Tránh lỗi “Slippery Slope” (Cái dốc trơn) khi suy bừa từ một hiện tượng này sang một hiện tượng khác, không kèm theo căn cứ nào.

Cũng cần phải thừa nhận rằng, mọi cuộc biểu tình đều khó mà có cái gọi là “mục đích thuần nhất, trăm người như một”. Bản chất của xã hội loài người là đa nguyên, hay diễn đạt một cách nhẹ nhàng hơn, đa dạng về tinh thần. Không ai giống ai cả, và việc trong 100 người cùng tham gia một cuộc biểu tình với mục đích xác định trước là A, vẫn có thể có 10-20 người ngoài A còn có thêm mục đích B, hoặc chỉ có mục đích B. Phần đông đi biểu tình vì tinh thần dân tộc, vì yêu nước, vì ghét bá quyền Trung Quốc. Nhưng vẫn có thiểu số đi vì những lý do khác: đi để chụp ảnh, đi để quan sát, trải nghiệm, thậm chí không loại trừ việc đi… cho vui, mấy khi ở Việt Nam có dịp tụ tập đông người.

Và chúng ta đừng quên rằng cũng có những người muốn thu hút sự chú ý của dư luận đến vấn đề riêng của mình hoặc của tầng lớp nào đó trong xã hội, mà họ không có điều kiện lên tiếng ở những nơi khác. Do đó, họ buộc lòng phải tìm đến một sự kiện gây chú ý, để làm cho tiếng nói của mình được lắng nghe. Chúng ta có thể không thích cách họ “tận dụng”, “lợi dụng” biểu tình cho mục đích riêng, lợi ích riêng. Nhưng không thể chỉ trích, lên án họ, nhất là không thể coi họ như một loại người đáng ghét, phải cách ly khỏi các hoạt động xã hội, nơi tụ tập đông người. Có chăng, phải nhận thấy xã hội Việt Nam rất cần một cơ chế để mọi thành phần trong xã hội đều được cất lên tiếng nói. Đó là: tự do báo chí, tự do lập hội, tự do biểu tình, tự do tổ chức họp báo/hội thảo/sự kiện/viết blog (có thể gọi chung là quyền tự do biểu đạt/thể hiện chính kiến).

“Thứ hai, kết thúc cái gọi là biểu tình, tuần hành ôn hòa, tôi lướt qua hàng chục trang web: nổi bật lên không phải là sự thỏa mãn của lòng yêu nước chính đáng mà là sự hả hê của những tổ chức, cá nhân khi đã tập hợp được một lượng người cần thiết xuống đường để cho thấy “Chính quyền, công an phải vất vả”, để cho thấy những tổ chức, cá nhân đó có thể hiệu triệu được mọi người, để có thể “tập dần thói quen phản kháng của người dân với chính quyền”.

Ở đây có một thực tế, là có những người biểu tình (không biết thuộc “phái” nào, nếu như có tồn tại cái gọi là “phái”) có lồng ghép nội dung bày tỏ sự bất mãn, hay nói cách khác, sự không đồng tình với chính sách ngoại giao của Nhà nước. Họ có thể cho rằng Nhà nước cư xử hèn nhát/ kém cỏi trước bá quyền Trung Quốc. Họ có thể đúng, hoặc sai, nhưng việc làm của họ – nếu diễn ra ôn hòa như cách họ đã làm – là không có gì sai cả, và không đáng bị đem ra bêu riếu. Họ có “hả hê”, khoái trá, thì cũng vẫn… chỉ là trên mạng, chứ họ chưa để xảy ra một vụ bạo loạn, xô xát, hay gây ra thiệt hại vật chất và tinh thần cho ai (chỉ trừ cho cơ quan công quyền, nếu có).

Cơ quan công quyền – cụ thể là công an – có thể ức chế, tức giận, điên tiết đấy, nhưng… vẫn phải chấp nhận. Nghe ra thì có vẻ như cơ quan công quyền phải chịu cái nhìn đầy khắt khe và định kiến từ dư luận xã hội, nhưng biết làm sao được, bởi vì đó là nguyên tắc; nguyên tắc ấy nói rằng công an – cảnh sát – an ninh điều tra bao giờ cũng phải là lực lượng gương mẫu, lực lượng đi đầu tuân thủ luật pháp trong xã hội, và luôn phải nhận phần khó, phần thiệt về mình trong quan hệ với nhân dân. Vì lẽ họ là lực lượng có đầy đủ sức mạnh và công cụ để trấn áp, vốn dĩ họ mạnh hơn hẳn nhân dân – nên họ… phải nhường dân. Không phải ngẫu nhiên mà Hồ Chủ tịch từng dạy công an: “Đối với nhân dân, phải kính trọng, lễ phép”.

Một ví dụ để so sánh: Có một tầng lớp trong xã hội hiện nay cũng bị cộng đồng mạng chỉ trích, lên án gay gắt, là giới báo chí, nhất là “đám phóng viên lá cải”. Các bạn nghĩ sao nếu các nhà báo cũng phản ứng tương tự với dân mạng như công an, tức là đánh, đạp mặt, bẻ tay, bắt bớ, gây khó dễ, gây sức ép buộc thôi việc, mất nhà trọ v.v.? (Hoạt động báo chí hiện nay ở Việt Nam cũng được xem như hoạt động công vụ, bằng chứng là có những nhà báo đã bị bắt vì tội “lạm dụng quyền hạn, chức vụ trong khi thi hành công vụ”). Nói rộng ra, các bạn nghĩ sao nếu trong xã hội, tồn tại những nhóm công dân được cho, và/hoặc tự cho mình quyền xâm phạm thân thể người khác, nhân danh “công vụ”?

“Những bài viết ở các trang web, blog, facebook miêu tả việc bắt bớ, đánh đập, đàn áp, tôn vinh những “ngọn cờ” với những thông tin “thêm mắm, dặm muối”, mô tả những chi tiết (qua lời kể, thậm chí là trí tưởng tượng phong phú của một ai đó) đầy rẫy trên mạng, từ đó những dòng phản hồi (conments) của một số phần tử mang tính bắc cầu (lấy chuyện biểu tình chống Trung Quốc nói sang chuyện chế độ hiện nay, lấy chuyện yêu nước để đả kích Chính quyền, Công an…) tiếp tục xuất hiện, càng nhiều, và cuối cùng kết luận chung của những bài viết này cho buổi sáng hôm nay là “…một chiến thắng của những công dân Việt Nam trên đường phố Sài Gòn, Hà Nội ngày hôm nay”. Bây giờ các bạn đã nhận thấy mục đích chính của những kẻ phát động biểu tình lúc này chưa? Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.

Nếu chính quyền có cách ứng xử thỏa đáng với biểu tình (không đàn áp, không gây khó dễ trong và sau biểu tình, không có những biểu hiện phản cảm như khênh người, xô đẩy, đạp mặt, thóa mạ…) thì không ai có thể xuyên tạc, vẽ rắn thêm chân được. Ở một đất nước bình thường, biểu tình là chuyện hết sức bình thường. Không ai bảo đi biểu tình là “chiến thắng” cả – điều đó chỉ có thể xảy ra ở một quốc gia mà quyền thể hiện ý nguyện công dân đã bị vi phạm tới mức trầm trọng.

Trong lần biểu tình này, những người biểu tình cũng không đề cập đến việc Trung Quốc tuyên bố mời thầu dầu khí như là nguyên nhân chính yếu để họ xuống đường phản đối. Với những người yêu nước, có tinh thần dân tộc chủ nghĩa, thì mục đích của họ là bảo vệ lợi ích quốc gia và phản đối việc một bá quyền láng giềng đe dọa làm thiệt hại lợi ích đó. Họ có thể bị lợi dụng (cứ giả sử như vậy), thì nhiệm vụ của chính quyền (nếu có) là ngăn chặn những hành vi lợi dụng (nếu các hành vi đó có màu sắc bạo lực, đe dọa sức khỏe, tính mạng công dân), chứ không phải… gộp tất cả vào một rọ, ngăn chặn tuốt, theo cái tư duy “cùng một công chặn”.

“Thứ ba, những “ngọn cờ” như Bùi Thị Minh Hằng, Kim Tiến, Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu, Huỳnh Công Thuận, Juse Lê Duy… nếu đủ tỉnh táo các bạn có thể nhận ra họ là ai và vì sao họ lại luôn hăng hái xuống đường biểu tình bất cứ lúc nào miễn có lý do nào đó. Những “ngọn cờ” ấy, nếu chịu khó tìm đọc trên các trang web (thậm chí là những trang web của các tổ chức phản động khác nhau ở hải ngoại) cũng có thể vạch trần bộ mặt thật của họ”.

Những người trên có thể đã nhiều lần xuống đường vì những lý do riêng (và rất có thể những lý do riêng ấy là đúng đắn), nhưng họ cũng có quyền xuống đường với mọi người vì những mối lo chung của đất nước, dân tộc. Hai việc này không mâu thuẫn, không loại trừ lẫn nhau. Nếu trong biểu tình, họ làm gì trái luật (kích động hằn thù dân tộc, kêu gọi bạo loạn…) thì chính quyền có thể đơn giản là cứ đối chiếu đúng theo luật pháp mà xử lý họ, như đã nói ở trên.

“Những khẩu hiệu, phát ngôn của họ sặc mùi đả kích chính quyền, đả kích chế độ nhưng lại mặc màu áo “bảo vệ biển đảo quê hương”. Chính vì thế, tôi không ngạc nhiên khi thấy những băng rôn kiểu “Hãy hành động xứng đáng tiền thuế của nhân dân”, “đoàn kết dân tộc, tôn giáo…” xuất hiện, thậm chí, tôi còn kinh bỉ kẻ đã viết băng rôn “với hình ảnh Ngọc Trinh mang dòng chữ “đầu hàng Trung Quốc thì cạp đất mà ăn à?”. Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.

Các khẩu hiệu trên cũng không có gì sai trái. Tùy quan niệm, mỗi người có thể thích hay không, nhưng ở đây không có sự vi phạm thuần phong mỹ tục hay là đi ngược lại bất cứ luật định nào.

Biểu ngữ “Hãy hành động xứng đáng với tiền thuế của dân” không hề sai, nó nêu lên một đòi hỏi hoàn toàn đúng và luôn luôn đúng: Chính quyền nào mà chẳng phải hành động xứng đáng với tiền thuế của dân? Riêng biểu ngữ có hình ảnh Ngọc Trinh, người duy nhất có quyền và có đủ tư cách lên tiếng phản đối là Ngọc Trinh, vì cô ấy không phát ngôn như thế. Mặc dù vậy, biểu tình – với mục đích cao nhất là đánh động dư luận, gây sự chú ý của Nhà nước và công luận tới một vấn đề cụ thể nào đó – là lúc để những người biểu tình có thể sử dụng mọi “chiêu trò” giống như marketing để thông điệp của họ được nổi bật. Nghĩa là:

  • Họ có thể đi biểu tình nhiều lần, lặp đi lặp lại.
  • Họ có thể giơ cao những biểu ngữ kỳ cục nhất mà họ nghĩ ra được, thậm chí kể cả biểu ngữ nêu những điều có tính chất chân lý, luôn luôn đúng, như: “Mặt trời mọc đằng đông, lặn đằng tây”, “Chính quyền phải hành động xứng đáng với lá phiếu của người dân/ với tiền thuế của nhân dân”, v.v.
  • Họ có thể đến những địa điểm đông người chứng kiến nhất, vào những thời điểm có đông người tham dự/ quan sát nhất.
  • v.v.

Cũng cần hiểu thêm rằng, trong một xã hội, kể cả khi tất cả mọi người đều thấy hạnh phúc, yêu đời, hài lòng với cuộc sống, mà lại có một hoặc một số cá nhân cứ biểu tình hoặc viết báo, viết blog bày tỏ sự bất mãn, cứ chỉ trích chính quyền hèn kém khốn nạn nọ kia… thì những người xung quanh cũng cứ phải tôn trọng, không được phép khinh bỉ, bôi nhọ họ. Đó chính là biểu hiện của sự tôn trọng quyền tự do ngôn luận, vốn dĩ bao gồm cả quyền đồng ý lẫn quyền bất đồng, của đa số cũng như của thiểu số

“Thứ tư, tôi từ Trường Sa về. Suốt 16 ngày ở nơi đầu sóng, ngọn gió của Tổ quốc, tôi đủ kiến thức và sự tự tin để khẳng định với các bạn rằng: Việt Nam chúng ta đang làm rất tốt việc giữ gìn biển đảo quê hương. Chúng ta vẫn tiếp tục khai thác tài nguyên, khoáng sản, vẫn tiếp tục phát triển kinh tế biển để làm giàu cho Tổ quốc mà không có bất cứ kẻ ngang ngược nào có thể cản trở”.

Đây là lỗi ngụy biện “lạm dụng quyền lực” (Appeal to Authority). Nó là kết quả của tư duy sai lầm: Tôi (được) đi Trường Sa, vì vậy tôi có quyền phát ngôn về mọi chuyện liên quan tới Trường Sa, còn các vị không (được) đi Trường Sa thì… trật tự!

Câu nói ấy có thể đúng hoặc sai, vì tác giả không đưa ra bằng chứng nào ngoài tuyên bố chủ quan “tôi đủ kiến thức và sự tự tin để khẳng định”. Nhưng cứ giả sử câu ấy là đúng với thực tế khách quan (factually correct), thì nó lại chẳng ăn nhập gì với câu sau, hay nói đúng hơn, câu tiếp theo đây chẳng ăn nhập gì với nó:

“Vậy thì, thay vì xuống đường, đứng chung hàng ngũ với nhiều thành phần cơ hội, cải lương, phản động… các bạn trẻ nên dành sức lực ấy làm việc có ích cho tổ quốc”.

Việc Việt Nam làm rất tốt nhiệm vụ giữ gìn biển đảo quê hương thì liên quan gì đến việc một bộ phận người dân vẫn cứ xuống đường để biểu tình, nói lên tiếng nói của họ, phản đối Trung Quốc?

“Xét về mặt logic, chuyện Nhà nước lo về chủ quyền quốc gia và chuyện công dân đi biểu tình là hai chuyện khác nhau, không mâu thuẫn với nhau và không triệt tiêu lẫn nhau. Vì vậy chuyện Nhà nước lo không có nghĩa là công dân không được lo, càng không có nghĩa là công dân không được biểu tình. Và chuyện công dân đi biểu tình không có nghĩa là họ không tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước như nhiều người ngụy biện” (trích bài “Về chuyện đã có Đảng và Nhà nước lo” của nhà báo Trịnh Hữu Long).

Vấn đề xuyên suốt bài viết của tác giả này, cũng như rất nhiều bài khác phản đối các cuộc biểu tình, là đặt Nhà nước và người biểu tình trong thế đối lập nhau và thực hiện mọi suy luận trên tiền giả định đó. Đây là một tiền giả định sai lầm. Nếu đã sai ngay từ đầu như thế, các kết luận thực sự không còn ý nghĩa.

“Hãy học thật giỏi, hãy làm việc thật hăng say nhằm có nhiều điều kiện đóng góp công sức phát triển biển, đảo Việt Nam, hãy suy nghĩ cách nào đó để lính đảo bớt cực nhọc giúp họ vững tay súng, cách nào đó để ngư dân bớt khổ giúp họ yên tâm bám biển, hãy đóng góp những gì có thể khi Tổ quốc cần, như vậy chính là yêu nước”.

Đây là ngụy biện lớn nhất trong bài viết, và cũng rất đặc thù ở các bài viết khác cùng loại. “Dành sức lực ấy làm việc có ích cho Tổ quốc”, “học thật giỏi, hãy làm việc thật hăng say nhằm có nhiều điều kiện đóng góp công sức phát triển biển, đảo Việt Nam”, v.v… không hề mâu thuẫn hay có gì trái ngược với việc thể hiện lòng yêu nước thông qua biểu tình, vì không thiếu người biểu tình trong đời thường và công việc vẫn cống hiến hàng ngày cho đất nước, và bản thân hành động biểu tình của họ cũng đã là một sự cống hiến, thông qua việc ý thức được trách nhiệm công dân.

Lỗi lập luận này có tên gọi là Red Herring (Cá Trích Đỏ), là ngụy biện trong đó một chủ đề không liên quan được đưa ra để đánh lạc hướng chú ý khỏi vấn đề ban đầu. Chủ ý căn bản là để “chiến thắng” trong cuộc tranh luận bằng cách kéo sự chú ý của mọi người khỏi luận điểm đang bàn luận để chuyển sang một chủ đề khác.

“Xuống đường chung “chiến tuyến” với những kẻ cơ hội, góp phần giúp chúng đạt được mục đích hay là suy nghĩ chín chắn để có hành động phù hợp, các bạn hãy tự quyết định”.

Tác giả phạm lỗi ngụy biện “Khái quát hóa vội vã” (Hasty generalization). Không phải tất cả những người xuống đường đều là kẻ cơ hội. Không thể vì vài phần tử xấu (không rõ là ai, và tác giả cũng không có bằng chứng để buộc tội một cá nhân nào đó cụ thể là phần tử xấu) mà khái quát rằng cả một tập thể đều xấu, nhất là khi cái gọi là “tập thể” này hình thành mang tính tự phát, không có tổ chức, không có quan hệ chặt chẽ với nhau.

Ngoài ra, người yêu nước xuống đường không phải là để cùng chiến tuyến với những kẻ cơ hội (nếu có), mà chính đó là một suy nghĩ chín chắn để thể hiện chính kiến yêu nước của mình và thông qua đó, vạch trần bộ mặt những kẻ cơ hội (bất kể có đi biểu tình hay không).

***

Cái đáng lo ngại là một bài viết phạm nhiều ngụy biện (lỗi lập luận) như vậy mà lại có vẻ được nhiều cư dân mạng hưởng ứng, căn cứ số lần chia sẻ nó. Điều đó chứng tỏ rằng, một bộ phận – có lẽ khá đông đảo – cư dân mạng Việt Nam, nhất là các bạn trẻ, không có khái niệm về ngụy biện và không hiểu biết về kỹ năng tranh luận, văn hóa tranh luận tối thiểu.

Vượt ra ngoài bài viết này, nếu các bạn ủng hộ những nhận định mang tính thóa mạ, mạt sát người khác, thì còn đáng lo ngại hơn nữa: Bằng sự ủng hộ đó, các bạn đã thể hiện thái độ tấn công vào quyền tự do ngôn luận, nói rộng hơn là không tôn trọng con người – đồng bào của bạn, đồng loại của bạn.

_______________

Ghi chú của Dân Luận:

(*) Nguyễn Hoàng Nguyên – Nick trên FB: Vua Nguyen (Uỷ viên Ban Thường vụ, Chánh Văn phòng Thành Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh.)

Toàn văn bài viết của Vua Nguyen (Nguyễn Hoàng Nguyên)

Tôi đi công tác ở Trường Sa 16 ngày về, lạc hậu thông tin vô cùng. Nhưng một trong những tin tức cập nhật đầu tiên khi chuẩn bị về đến đất liền là “những lời kêu gọi xuống đường “tuần hành” (hoặc cái gọi là “biểu tình”) phản đối Trung Quốc. Mục đích chính của cuộc kêu gọi lần này thoạt nghe có vẻ rất hay: phản đối sự khiêu khích của Trung Quốc đối với biển Đông bằng việc mời thầu các lô dầu khí thuộc vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của chúng ta và ủng hộ Luật Biển Việt Nam vừa được Quốc Hội thông qua.

Mặc dù về đến nhà đã khá khuya, mặc dù còn bộn bề công việc riêng sau chuyến đi dài ngày, tôi vẫn cố dành thời gian lướt qua hàng chục trang web để nắm “tinh thần” của cuộc phát động lần này. Và sáng nay, sau khi mọi chuyện đã xảy ra, tôi có một vài suy nghĩ xin mạo muội nói thẳng: Một lần nữa, lòng yêu nước của nhiều người dường như đã bị lợi dụng. Tôi có lý do để nói thế vì:

Thứ nhất, động thái khiêu khích vừa rồi của Trung Quốc nằm trong chuỗi các động thái với mưu đồ độc chiếm biển Đông và “nắn gân” các nước có tranh chấp rất tinh vi. Tuy nhiên, cách thể hiệnsự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố. Theo thông lệ Quốc tế, hành xử của Việt Nam trước sự khiêu khích này không thể nào khác hơn ngoài những tuyên bố phản đối của các Tổ chức, cá nhân có thẩm quyền và Nhà nước ta đã thực hiện đúng với những gì cần làm. Các bạn có thể thấy:

- Trung Quốc tuyên bố lập “thành phố Tam Sa” ở cấp vùng (Trung Quốc từng có ý định lập thành phố Tam Sa ở cấp huyện, nhưng sau đó hủy bỏ quyết định trắn trợn này) nhằm quản lý các quần đảo trên Biển Đông, ngay lập tức, lãnh đạo Khánh Hòa và Đà Nẵng lên tiếng phản đối Trung Quốc, khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là bộ phận không tách rời của Việt Nam. Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng kịch liệt lên án việc Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa”.

- Đến khi Tổng công ty dầu khí hải dương Trung Quốc (CNOOC) ngang ngược thông báo chào thầu quốc tế tại 9 lô dầu khí nằm hoàn toàn trong phạm vi vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của Việt Nam, cũng ngay lập tức Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị đã yêu cầu Trung Quốc phải hủy bỏ ngay việc mời thầu sai trái nói trên. Ngày 27/6, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội để trao Công hàm phản đối CNOOC mời thầu tại Biển Đông. Cùng ngày, Tổng giám đốc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) họp báo để phản đối Trung Quốc mời thầu phi pháp.

- Giới quan sát và các chuyên gia Quốc tế việc Trung Quốc mời thầu là “hành động khiêu khích, nhằm trả đũa việc Việt Nam khẳng định các quyền pháp lý của mình trong luật quốc nội” và đánh giá việc CNOOC mời thầu tại Biển Đông là tuyên bố vô căn cứ vì khu vực này nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam vốn được luật pháp quốc tế thừa nhận. Từ đó, giới nghiên cứu quốc tế nhận định sẽ không có công ty nước ngoài nào quan tâm tới lời mời thầu phi pháp của Trung Quốc.

- Như vậy là đã rõ, hành động của Trung Quốc cũng chỉ là hành động khiêu khích bằng tuyên bố của 1 đơn vị kinh tế của Trung Quốc. Phản ứng của Chính phủ Việt Nam là hoàn toàn kịp thời, đúng quy định và hiện nay cũng chẳng có và sẽ chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc.

Thế thì tại sao vẫn có biểu tình giống như là Trung Quốc đã và đang khai khai thác dầu tại vùng biển của chúng ta vậy? Hành động xuống đường phản đối có cần thiết hay không? Những người yêu nước xuống đường chung với những gương mặt “thích biểu tình”, thích quấy rối và nhiều gương mặt “có vấn đề” với Chính quyền có đạt được đúng mục đích ban đầu của lời kêu gọi hay là mục đích khác? Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước.

Thứ hai, kết thúc cái gọi là biểu tình, tuần hành ôn hòa, tôi lướt qua hàng chục trang web: nổi bật lên không phải là sự thỏa mãn của lòng yêu nước chính đáng mà là sự hả hê của những tổ chức, cá nhân khi đã tập hợp được một lượng người cần thiết xuống đường để cho thấy “Chính quyền, công an phải vất vả”, để cho thấy những tổ chức, cá nhân đó có thể hiệu triệu được mọi người, để có thể “tập dần thói quen phản kháng của người dân với chính quyền”. Những bài viết ở các trang web, blog, facebook miêu tả việc bắt bớ, đánh đập, đàn áp, tôn vinh những “ngọn cờ” với những thông tin “thêm mắm, dặm muối”, mô tả những chi tiết (qua lời kể, thậm chí là trí tưởng tượng phong phú của một ai đó) đầy rẫy trên mạng, từ đó những dòng phản hồi (conments) của một số phần tử mang tính bắc cầu (lấy chuyện biểu tình chống Trung Quốc nói sang chuyện chế độ hiện nay, lấy chuyện yêu nước để đả kích Chính quyền, Công an…) tiếp tục xuất hiện, càng nhiều, và cuối cùng kết luận chung của những bài viết này cho buổi sáng hôm nay là “…một chiến thắng của những công dân Việt Nam trên đường phố Sài Gòn, Hà Nội ngày hôm nay”. Bây giờ các bạn đã nhận thấy mục đích chính của những kẻ phát động biểu tình lúc này chưa? Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước.

Thứ ba, những “ngọn cờ” như Bùi Thị Minh Hằng, Kim Tiến, Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu, Huỳnh Công Thuận, Juse Lê Duy… nếu đủ tỉnh táo các bạn có thể nhận ra họ là ai và vì sao họ lại luôn hăng hái xuống đường biểu tình bất cứ lúc nào miễn có lý do nào đó. Những “ngọn cờ” ấy, nếu chịu khó tìm đọc trên các trang web (thậm chí là những trang web của các tổ chức phản động khác nhau ở hải ngoại) cũng có thể vạch trần bộ mặt thật của họ. Những khẩu hiệu, phát ngôn của họ sặc mùi đả kích chính quyền, đả kích chế độ nhưng lại mặc màu áo “bảo vệ biển đảo quê hương”. Chính vì thế, tôi không ngạc nhiên khi thấy những băng rôn kiểu “Hãy hành động xứng đáng tiền thuế của nhân dân”, “đoàn kết dân tộc, tôn giáo…” xuất hiện, thậm chí, tôi còn kinh bỉ kẻ đã viết băng rôn “với hình ảnh Ngọc Trinh mang dòng chữ “đầu hàng Trung Quốc thì cạp đất mà ăn à?”. Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước.

Thứ tư, tôi từ Trường Sa về. Suốt 16 ngày ở nơi đầu sóng, ngọn gió của Tổ quốc, tôi đủ kiến thức và sự tự tin để khẳng định với các bạn rằng: Việt Nam chúng ta đng làm rất tốt việc giữ gìn biển đảo quê hương. Chúng ta vẫn tiếp tục khai thác tài nguyên, khoáng sản, vẫn tiếp tục phát triển kinh tế biển để làm giàu cho Tổ quốc mà không có bất cứ kẻ ngang ngược nào có thể cản trở. Vậy thì, thay vì xuống đường, đứng chung hàng ngũ với nhiều thành phần cơ hội, cải lương, phản động… các bạn trẻ nên dành sức lực ấy làm việc có ích cho tổ quốc. Hãy học thật giỏi, hãy làm việc thật hăng say nhằm có nhiều điều kiện đóng góp công sức phát triển biển, đảo Việt Nam, hãy suy nghĩ cách nào đó để lính đảo bớt cực nhọc giúp họ vững tay súng, cách nào đó để ngư dân bớt khổ giúp họ yên tâm bám biển, hãy đóng góp những gì có thể khi Tổ quốc cần, như vậy chính là yêu nước.

Xuống đường chung “chiến tuyến” với những kẻ cơ hội, góp phần giúp chúng đạt được mục đích hay là suy nghĩ chín chắn để có hành động phù hợp, các bạn hãy tự quyết định.

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Lê Thăng Long – Lời phát động tham gia phong trào Con Đường Việt Nam

Kính gửi: Dân Luận

Kính nhờ Dân Luận phổ biến cho người Việt Nam chúng ta trên toàn cầu.

Xin chân thành cảm ơn Dân Luận!

Trân trọng kính chào,

Thay mặt Những người sáng lập Phong trào Con Đường Việt Nam,

Lê Thăng Long

LỜI PHÁT ĐỘNG THAM GIA PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM

Kính thưa toàn thể đồng bào,

Thưa các bạn – những người con đất Việt,

Sau một thời gian giới thiệu bản thảo về phong trào Con Đường Việt Nam – nơi chứa đựng những tâm huyết với đất nước của ba người khởi xướng là Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Lê Thăng Long – ra công chúng, chúng tôi đã nhận được rất nhiều phản hồi, rất nhiều sự quan tâm của đông đảo người dân. Chúng tôi đã tiến hành chỉnh sửa lại mục tiêu và phương hướng hoạt động của phong trào để đáp ứng với mong muốn của đa số mọi người. Chính những người đã chỉ trích, phản bác bản dự thảo của phong trào; những người ủng hộ và đóng góp ý kiến; những người giúp chúng tôi chỉnh sửa các văn bản, xây dựng website, … đã cùng chúng tôi là những người sáng lập nên phong trào Con đường Việt Nam – con đường chấn hưng lại đất nước chúng ta.

Và giờ đây đại diện cho những người khởi xướng, chúng tôi long trọng trao phong trào này cho các bạn – những người dân đất Việt. Chúng tôi là những người thắp lên ngọn lửa, các bạn hãy là người truyền đi ngọn lửa của phong trào để nó luôn sáng mãi.

Đất nước chúng ta đang lâm nguy: khủng hoảng kinh tế, xã hội suy đồi đạo đức, tham nhũng tràn lan ảnh hưởng đến cuộc sống của hàng chục triệu người dân và làm suy yếu đất nước, chủ quyền biển đảo đang bị đe dọa. Những vấn nạn này đều có nguyên nhân sâu xa là do quyền con người chưa được tôn trọng và bảo vệ để người dân có thể sử dụng những quyền này một cách đầy đủ và bình đẳng. Do vậy mục tiêu tối thượng của phong trào Con đường Việt Nam là “Làm cho quyền con người được tôn trọng và bảo vệ trên hết và bình đẳng tại Việt Nam”.

Là một người dân nước Việt, hơn lúc nào hết chúng ta phải có trách nhiệm với đất nước, với dân tộc để chấn hưng lại đất nước, bảo vệ vững chắc lãnh thổ của cha ông để lại. Các thế hệ đi trước đã tìm ra con đường chấn hưng đất nước, đó là phải “Khai dân trí – Chấn dân khí – Hậu dân sinh” tức là người dân phải HIỂU BIẾT về các quyền của mình để TỰ TIN sử dụng những quyền này làm cho cuộc sống của mình tốt đẹp hơn, giàu có hơn, đất nước thịnh vượng hơn, văn minh hơn. Phong trào Con đường Việt Nam xin tiếp nhận tinh thần ấy của tiền nhân để cùng toàn thể người dân Việt Nam tìm ra con đường chấn hưng lại đất nước.

Hãy tự trang bị cho mình những kiến thức về những quyền vốn có của mình và tự tin sử dụng nó mà không cần phải chờ ai cho phép.

Hãy đối thoại, phản biện và yêu cầu các cơ quan lập pháp, hành pháp, tư pháp phải xây dựng luật pháp và sử dụng luật pháp để bảo vệ cho việc thực thi các quyền của người dân một cách đầy đủ, bình đẳng và công bằng chứ không phải hạn chế nó.

Hãy nêu lên những ý kiến, nguyện vọng của mình và tham gia tích cực vào việc điều hành đất nước để việc chấn hưng lại đất nước là việc của toàn dân.

Nếu bạn là người Việt Nam – dù bạn đang ở bất cứ đâu, mang quốc tịch gì – hãy tham gia vào phong trào Con đường Việt Nam để đóng góp công sức cho sự thành công của phong trào. Phong trào Con Đường Việt Nam là một phong trào mở – một phong trào không cần lãnh tụ – tự các thành viên sẽ tham gia vào việc điều hành và thực hiện các hoạt động của phong trào.

Hãy ủng hộ và lan truyền nó bằng cách dõng dạc tuyên bố: “Tôi ủng hộ Con đường Việt Nam” trên Yahoo Messenger status, Facebook, Blog, dưới chữ ký mỗi bài viết của bạn, trên áo hay trên nón của bạn…

Hãy tham gia để kết thành một khối đoàn kết vững chắc bảo vệ cho chính mình, đồng bào mình và đất nước mình.

Đồng bào Việt Nam tại hải ngoại hãy tích cực tham gia phong trào để sát cánh cùng đồng bào trong nước chấn hưng lại tổ quốc của mình.

Tương lai nước Việt thay đổi khi các bạn thay đổi. Hãy cùng nhau chấn hưng lại Việt Nam!

Thay mặt cho hững người sáng lập Phong trào Con Đường Việt Nam,

Lê Thăng Long

Website: http://www.conduongvietnam.org

Email: lienhe.cdvn@gmail.com

Danh sách những người sáng lập: http://www.conduongvietnam.org/content/danh-s%C3%A1ch-nh%E1%BB%AFng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-s%C3%A1ng-l%E1%BA%ADp-phong-tr%C3%A0o-con-%C4%91%C6%B0%E1%BB%9Dng-vi%E1%BB%87t-nam

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Vũ Đông Hà – Cuộc cách mạng của Sợ Hãi (phần 2): Những viên gạch nền tảng

Tin liên quan:

Cây đại thụ cũng phải lớn lên từ một hạt mầm yếu đuối

Hình ảnh sau cùng của một cuộc cách mạng là hàng trăm ngàn người, cả triệu người trên một quãng trường. Warsaw, Moscow, Prague, Manila, Belgrade, Tunis, Cairo… Chỉ thấy hình ảnh của những người can đảm. Không tìm ra được những khuôn mặt sợ hãi. Ôi! những dân tộc anh hùng và can đảm. Ôi! Dân tộc ta, sao mà hèn nhát!

Có thật như vậy không?

Sợ hãi không phải chỉ riêng ai

Những ngày trước tháng Hai năm 2011, trước thời khắc hàng trăm ngàn người đứng thẳng tại quảng trường Tahrir, đối diện với chiến xa và những họng súng lạnh lùng của bạo quyền Mubarak, người dân Ai Cập cũng đã sống trong nỗi sợ hãi triền miên.

Mật vụ của Mubarak không chỉ bắt người dân lên xe bus, đem về đồn công an và một ngày sau thả ra. Chúng tra tấn, dùng nhục hình, đôi khi bắt luôn cả vợ, hoặc chị, em, hay con gái và luân phiên hãm hiếp họ ngày đêm ngay trước mặt những người chống lại vua không ngai Mubarak.

Mật vụ của Mubarak không chỉ tra tấn người dân trong đồn kín; chúng tra tấn El-Sharkawi, một sinh viên kêu gọi dân chủ, ngay trên đường phố như là một hình ảnh bình thường, phổ thông, cố tình đập vào mắt người dân để quần chúng phải sợ hãi cúi đầu. El-Sharkawi không phải là trường hợp duy nhất của những năm dài bóng đêm Mubarak bao phủ.

Mật vụ của Mubarak không chỉ đem xe bus để chở tù mà còn dùng để cày nát lên thân xác người dân trên đường phố Cairo.

Trước mùa xuân 2011, độc tài Mubarak nắm trong tay guồng máy quân đội sẵn sàng bắn xả vào dân chúng và một nền công an trị tàn ác hàng đầu thế giới. Con cháu của những Pharaoh thật sự sống trong sự sợ hãi đến tê liệt trong một thời gian dài trước Mùa Xuân Ai Cập.

Những người hoạt động trẻ tuổi từ Miến Điện, Tibet, Trung Quốc, Ai Cập, Zimbabwe, Việt Nam… khi gặp nhau ở một thành phố nhỏ như Chiang Rai – Thái Lan hoặc tại thành phố xinh đẹp với những đại lộ rợp mát bóng cây cam như Seville -
Spain đã than thở với nhau về nỗi sợ hãi đến hèn nhát của đa phần người dân của họ. Cuối cùng tất cả nhìn nhau và nhận ra rằng đó không phải là vấn nạn của riêng đất nước nào trong nhóm họ.

Năm ngoái, 2011, những sinh viên phản kháng Miến Điện gặp gỡ những thành viên lãnh đạo Phong trào Optor, những người đã thành công trong việc hạ bệ độc tài Slobodan Milošević tại Serbia và sau đó hỗ trợ cho nhiều cuộc cách mạng thành công khác trên thế giới, gần đây nhất là Ai Cập. Khi được hỏi “các bạn muốn học hỏi những điều gì?”, K2, một lãnh đạo cốt cán của giới trẻ Miến Điện, người đã dự phần tổ chức và tham gia vào Cách mạng Màu vàng cam (Saffron Revolution) trả lời: “Chúng tôi muốn học cách huy động quần chúng và vượt qua sợ hãi.”

Mohamed+Adel3.jpg

Làm thế nào để người dân vượt qua sự sợ hãi vốn đã mọc rễ sâu qua nhiều năm dưới chế độ độc tài?. Câu hỏi riêng của mỗi người, mỗi đất nước nhưng lại rất chung cho những người cùng chia sẻ một lý tưởng – gỡ bỏ ách độc tài trên quê hương họ.

Đó cũng là bài toán cốt lõi mà Mohamed Adel (ảnh trái), một blogger lúc 20 tuổi và là thành viên của Phong trào 6 Tháng 4 (6th April Movement) mang theo khi anh cùng với một nhóm bạn đến thủ đô Belgrade – Serbia vào mùa hè năm 2009. Ở đó, những chàng thanh niên làm nên cuộc Cách mạng Mùa Xuân Ai Cập đã gặp những linh hồn của cuộc Cách mạng Tháng 10, 2000 của Serbia – Phong trào Otpor.

Điểm khởi đầu của một con đường

Hãy tưởng tượng bạn là Mohamed Adel của 6 tháng 4, hãy tưởng tượng bạn là Srdja Popovic, một trong những thủ lãnh của Otpor và đây là bài toán họ phải giải quyết:

Vandongdamdong1-vudongha.jpg

Bạn sẽ làm gì để có được đám đông ấy, một đám đông bỏ lại sau lưng nỗi sợ hãi dường như đã ăn sâu vào tim não bởi chính sách cai trị độc tài trải qua nhiều năm tháng, nhiều thế hệ để bước ra khỏi nhà làm nên cuộc cách mạng?

Tuyên bố thành lập một tổ chức hoành tráng với đầy đủ đại diện sáng giá nhất của những thành phần khác nhau trong xã hội?

Đưa ra một lời kêu gọi hùng hồn và hay nhất trong lịch sử loài người?

Nếu chỉ đơn giản như thế thì lịch sử đã không phải mỏi mòn mong đợi để có một cuộc đổi đời.

Bởi vì những câu hỏi mấu chốt vẫn chưa thể trả lời được:

* Làm thế nào để biết rằng MỘT NGƯỜI – dù đó chỉ là một sinh viên, một blogger đã từng viết bài phê phán sai trái của nhà cầm quyền, hay một nhà thơ đã viết lên nỗi nhục của con người bị bịt miệng, hoặc là một thành viên của cộng đồng mạng đã viết cả trăm phản hồi, phụ họa kêu gọi mọi người đáp ứng lời kêu gọi… sẽ xuống đường hay ở nhà?

* Cách gì để biết rằng đây sẽ không chỉ là một loại “xuống đường trên mạng”, hiện hữu khi máy còm được “logged-on”, biến mất khi “logged-off” và đường phố vẫn vắng tênh?

* Làm sao để thay vì là chiếc xe bít bùng của công an chở nhóm biểu tình về đồn thì là hàng trăm chiếc xe chở hàng ngàn người đến trước quãng trường Ba Đình như đã xảy ra trước tòa nhà quốc hội tại Belgrade?

* Và với những người dân thầm lặng khác, những người không cần ai rao giảng về một giấc mơ công bằng vì cuộc đời họ chính là phiên bản của những bất công? Họ có hưởng ứng đơn thuần chỉ bằng một lời kêu gọi?

* Và sau đó sự việc tiếp nối sẽ như thế nào trong tiến trình dài hạn? Và thật sự có một “tiến trình” để có sự “tiếp nối” hay không?

* …

Không trả lời được thì tất cả chỉ là một “chiến-dịch-không-có-kế-hoạch” và yếu tố thành công / thất bại là sự may rủi.

Đích đến của một cuộc đổi đời không thể dựa vào yếu tố cầu may.

Và không thể nào quên vẫn còn đó một guồng máy bạo lực khổng lồ, những đe dọa có thật to như tảng núi đè nặng lên vai mỗi con người khi đôi chân muốn bước ra khỏi nhà:

Vandongdamdong2-vudongha.jpg

Sự can đảm dấn thân sẽ không có được; ngược lại – không chừng nỗi sợ hãi lại càng gia tăng bởi những động thái thuần hy vọng như ném viên đá qua bên kia tường mà không biết trúng vào đâu. Cùng lúc, guồng máy bạo lực kia lại biết rất rõ họ sẽ làm gì.

Hơn ai hết, Mohamed Adel của 6 Tháng 4 hiểu rõ chuyện này khi anh và các bạn hỗ trợ cho cuộc đình công của nhà máy dệt quốc doanh tại thành phố El-Mahalla el-Kubra. Anh và các bạn đã làm nên phép lạ trên thế giới mạng – trong vòng một thời gian cực ngắn đã huy động được hơn 70.000 người theo (follower) trên Facebook của nhóm. Nhưng cuộc đình công đã thất bại với nhiều thiệt hại bao gồm cả nhân sự. Những cuộc biểu tình dự phóng xảy ra khắp nơi đã tắt ngúm mau chóng.

Họ đã nhận thức được những điều gì sau đó?:

- Con số người tham dự hưởng ứng trong thế giới thật khác hẳn với những gì “thấy” được trước đó trên thế giới ảo.

- Những con người trên thế giới ảo biết rất rõ những gì mình muốn nhưng mơ hồ và khác nhau về những điều mình phải làm.

- Những người đứng ra kêu gọi không biết gì nhiều về chiến lược, chiến thuật, phương pháp và chiêu thức.

- Xuống đường trên mạng khác hẳn với xuống đường trên đường phố!

- Mạng xã hội là một công cụ thần kỳ để gầy dựng mạng lưới (network) để chuyển tải thông điệp và nối kết. Thần kỳ nhưng không là phép lạ. Cần nhưng không đủ.

Và vì thế Mohamed Adel đã lên đường sang Serbia để học hỏi kinh nghiệm làm cách mạng đường phố trong thời đại tin học.

Srdja-Popovic+1.jpg

Và vì thế, những người sinh viên trẻ tuổi như Mohamed Adel của 6 Tháng 4, như Slobodan Djinovic, Srdja Popovic (ảnh trái) của Otpor vào thập niên trước, từ ban đầu đã ngồi xuống, bỏ lại sau lưng những thói quen truyền thống, tư duy đóng khung, từ bỏ cách làm việc theo lối “mì ăn liền”. Bắt đầu như một trang giấy trắng, họ đã từng bước nhỏ, bằng tinh thần khoa học và kiến thức lập kế hoạch hiện đại, tiến hành những công việc cụ thể nhất để giải đáp bài toán căn bản nhất:

1. Làm thế nào để thay đổi tư duy của số đông đang tin rằng tập đoàn cai trị phải ra đi, nhưng lại nghĩ đó là chuyện không thể thực hiện được hoặc quá nguy hiểm. Từ đó:

2. Làm thế nào để thuyết phục những người có lòng, quan tâm hiểu rằng không phải cứ như là một phép lạ, như là một-sự-xảy-ra-tức-thì khi thấy ở một quốc gia nào đó, hàng trăm ngàn người xuống đường – mà thật sự đó là kết quả của những chuẩn bị, xây dựng, phát triển qua nhiều năm tháng. Sau cùng:

3. Làm thế nào để những con người thụ động, hoài nghi, yếm thế, sợ hãi, tản mác trở thành những người cùng-nhau-tranh-đấu trên đường phố.

Những “làm thế nào” đó, những “công án” nền tảng này đã được giải toán bằng những chiến lược, chiến thuật, chiêu thức, phương thức (grand strategy, strategy, tactics, methods) theo một tiến trình có kế hoạch, khoa học (strategic planning, methodology) để từng bước xây dựng và phát triển sức mạnh quần chúng nhằm: làm cho “ta” mạnh, làm cho “địch” yếu.

Những “làm thế nào” đó không được giải trình bằng những diễn văn, tuyên ngôn và lời kêu gọi.

Đích đến của một cuộc cách mạng quần chúng

Mục tiêu sau cùng của cách mạng dân chủ là xóa bỏ độc tài. Tuy nhiên, đó là mục tiêu nhắm tới (đường dài). Ở mỗi kế hoạch mục tiêu trước mắt (ngắn hạn) là có thêm người tham gia; mỗi chuyển động xã hội, mỗi biến sự chính trị là thời cơ, là cơ hội để đưa ra những kế hoạch hành động nhằm có thêm người tham gia. Thời điểm chín mùi để đạt được mục tiêu sau cùng chỉ xảy ra khi lực lượng quần chúng có đủ lực để tạo nên tình trạng đột biến, bùng nổ. Lá cờ Dân chủ và khẩu hiệu Tự do đa phần được giương lên vào thời khắc sau cùng.

Sẽ không có một cuộc cách mạng tức thì. Sẽ khó để trải qua một đêm dài trong giấc ngủ SỢ HÃI mở mắt ra bỗng thành người CAN ĐẢM. Cuộc cách mạng của sợ hãi là một tiến trình có kế hoạch và nhiều chông gai. Một con đường luôn có điểm khởi hành và điểm đến và giữa chúng là một khoảng cách dài.

Kinh nghiệm của Otpor: ít ai thoát ra khỏi sự sợ hãi của mình CHỈ VÌ sau khi đọc một bài bình luận, một tuyên ngôn, một lời kêu gọi!

Đón đầu đi tắt, ăn xổi ở thì không thể thay đổi được vận mạng của một đất nước với 90 triệu người.

Làm thế nào để người dân vượt qua sự sợ hãi để có thể nắm lấy lại danh dự, và vận mạng đời sống của CHÍNH MÌNH trong cái chung là danh dự và vận mạng của TỔ QUỐC?

Làm thế nào?

Vandongdamdong-5-vudongha.jpg

Làm thế nào? và điểm khởi đầu…

Greennet-vudongha.jpg Cafe Greenet – nơi khởi đầu của Otpor (ảnh VĐH)

Bước đầu tiên mà Slobodan Djinovic, Srdja Popovic đã làm là tìm những người đồng hành, dấn thân, có thể tin tưởng nhau và gắn bó nhau để trở thành những hạt nhân của Phong trào Otpor.

Bước thứ hai họ cùng nhau bỏ hết thì giờ để học hỏi những phương thức đấu tranh – từ của Mohandas Gandhi sang Martin Luther King đến Gene Sharp…, phối hợp với phương thức “Lượng giá Chiến lược” của Bob Harvey và mô hình lập kế hoạch hiện đại của các công ty. Họ không chỉ “đọc”. Họ đã gặp Gene Sharp, Bob Harvey, đã ăn, đã ngũ với những kinh nghiệm thành công lẫn thất bại với nhiều xương máu của người đi trước. Cùng lúc, họ thẳng thắn đối chiếu những thất bại quá khứ.

Từ đó, bước thứ ba, họ đã tiến hành LẠI công cuộc đấu tranh bằng con số 10 người, khởi đi vào mùa thu năm 1998 tại quán cà phê Greenet, thủ đô Belgrade.

2 năm sau, từ con số 10 người ấy, Otpor có 70.000 thành viên trên khắp mọi vùng đất nước Serbia.

11 năm sau, Mohamed Adel và vài người bạn của anh trong 6 Tháng 4 theo bước Otpor. Chỉ 2 năm sau đó, thế giới có một cụm từ mới làm phấn khởi lòng người: Mùa xuân Ai Cập.

(Còn tiếp)

Vũ Đông Hà
danlambaovn.blogspot.com

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Nguyễn Văn Tuấn – Đo lường khả năng sáng tạo của người Việt

Patents2.jpg

Hôm nay đọc báo thấy có một tựa đề khá … giật gân: Hơn 9.000 giáo sư sao không có bằng sáng chế? Đây là bài viết của Ts Lê Văn Út và Ts Thái Lâm Toàn về sự yếu kém trong việc đăng kí bằng sáng chế của Việt Nam, trong đó có trích dẫn ý kiến của vài người, trong đó có tôi. Chúng ta đã nói nhiều đến việc công bố quốc tế, nhưng ít khi nào nói đến bằng sáng chế, vốn cũng là một chỉ tiêu quan trọng về sự sáng tạo của một quốc gia. Bài viết này làm cho các nhà quản lí khoa học chắc phải suy nghĩ làm thế nào để nâng cao và bảo vệ những thành quả sáng tạo khoa học kĩ thuật của Việt Nam.

Người Việt chúng ta – nói theo báo chí – là nổi tiếng thông minh và sáng tạo. Cứ nhìn qua những sáng chế của giới “Hai Lúa” cũng thấy sức sáng tạo của người mình không đến nổi tệ. Thế nhưng đo lường bằng những chỉ số khách quan thì chúng ta còn thua xa so với các nước trong vùng.

Năng suất khoa học của một quốc gia có thể đo bằng 2 chỉ số chính: số lượng bài báo khoa học và số bằng sáng chế. Số lượng bài báo khoa học công bố trên các tập san khoa học trong danh mục của Viện thông tin khoa học (ISI) có lẽ là chỉ số quan trọng nhất để đánh giá năng suất của nghiên cứu khoa học. Trong quá khứ và hiện nay, các trung tâm nghiên cứu khoa học vẫn dùng chỉ tiêu đó để định vị một nước trong bản đồ khoa học quốc tế. Chỉ tiêu thứ hai cũng rất quan trọng là số bằng sáng chế (patent). Bằng sáng chế cũng chính là một hình thức chuyển giao công nghệ. Bằng sáng chế có thể đăng kí trong và ngoài nước. Ở nước ngoài, rất nhiều (có lẽ đa số) bằng sáng chế được đăng kí ở Mĩ. Do đó, người ta thường dùng số bằng sáng chế đăng kí ở Mĩ như là một thước đo thứ hai để đánh giá năng suất khoa học của một nước.

Trong thời gian qua, tôi và một số bạn khác đã phân tích số lượng và chất lượng bài báo khoa học. Kết quả cho thấy năng suất khoa học nước ta còn rất thấp so với các nước trong vùng, nhưng có xu hướng tăng đáng kể trong thời gian gần đây. Trong thời gian 1998-2008, Việt Nam công bố được 5070 bài báo khoa học trên các tập san khoa học quốc tế. Trong cùng thời gian, Thái Lan công bố được 23163 bài, cao hơn VN 4.5 lần. Số bài báo khoa học của nước ta chỉ bằng 2% của Úc (238,076), 10% so với Singapore (51762), 34% Malaysia (14731), nhưng cao hơn Philippines (4558) và tương đương với Indonesia (5212). Tính chung, năng suất khoa học nước ta thuộc vào nhóm thấp nhất trong vùng.

Nhưng chưa ai phân tích số bằng sáng chế từ Việt Nam trong thời gian qua. Nhân đọc báo cáo của UNESCO, tôi có trích ra một số dữ liệu thú vị dưới đây (Biểu đồ). Số liệu của UNESCO cho thấy trong thời gian 2000-2007, các nhà khoa học Việt Nam chỉ đăng kí được 19 bằng sáng chế, tức mỗi năm trung bình chỉ 2 bằng sáng chế. Có năm (như 2002) chẳng có bằng sáng chế nào. Trong cùng thời gian, Thái Lan đăng kí được 310 bằng sáng chế, Singapore 3644, cao hơn Việt Nam đến 192 lần! Thật ra, số bằng sáng chế từ Việt Nam cũng thấp hơn Indonesia (85), Philippines (256), và Malaysia (901).

danluan_a063.jpg

Số bằng sáng chế đăng kí trong thời gian 2000 – 2007 từ các nước trong khối ASEAN. Biểu đồ bên phải là phóng đại biểu độ bên trái cho những nước có tần số quá thấp

Một chỉ tiêu khác cũng đáng chú ý là số kim ngạch xuất hàng hóa kĩ thuật cao (hi-tech). Theo báo cáo của UNESCO, trong năm 2008, Việt Nam xuất khẩu hàng hóa và dịch vụ “hi tech” trị giá 48.6 tỉ USD. Con số này tuy “ấn tượng”, nhưng thật ra chưa bằng 1/3 của Thái Lan (153.6 tỉ USD) và chỉ 16% của Singapore (399.3 tỉ USD). Thật ra, xuất khẩu hàng hi-tech của Việt Nam thấp nhất so với các nước trong vùng.

danluan_a060.jpg

Nhìn qua những con số thống kê trên đây, chúng ta thấy gần hơn 1/5 tổng trị giá xuất khẩu hi-tech của Việt Nam là khoáng sản, và 41% là hàng công nghiệp (chủ yếu là gia công, dệt may). Trong khi đó, ngành xuất khẩu chủ đạo của Thái Lan là máy móc và thiết bị (chiếm 45% tổng giá trị xuất khẩu) và hàng công nghiệp (24%). Singapore cũng có xu hướng giống với Thái Lan.

Những dữ liệu trên đây một lần nữa xác định năng suất khoa học của nước ta còn quá thấp so với các nước trong vùng. Năng lực sáng tạo và chuyển giao công nghệ phản ảnh qua số bằng sáng chế cũng còn quá thấp, thấp đến độ không đáng kể. Ngoài ra, hàng xuất khẩu hi-tech cũng chẳng là bao (dù phần lớn là do liên doanh với nước ngoài). Năm 2020 được xem là năm nước ta hoàn thành sự nghiệp công nghiệp hóa. Nhưng những dữ liệu thực tế trên đây cho thấy mục tiêu đó vẫn còn rất xa vời. Người Việt có lẽ rất thông minh và sáng tạo ở mức độ cá nhân, nhưng ở mức độ tập thể khả năng sáng tạo của ta thì cực kì thấp.

Bây giờ thì chúng ta chẳng những phải phấn đấu không chỉ nâng cao số và chất lượng công trình nghiên cứu khoa học, mà còn phải tích cực nâng cao việc đăng kí bằng sáng chế. Để đăng kí bằng sáng chế, Việt Nam chẳng những cần phải có đầu tư từ chính phủ (để giúp các nhà khoa học đăng kí) mà còn cần đến những tổ hợp luật sư chuyên nghiệp có thể giúp cho giới khoa học nâng cao sự hiện diện của mình trên trường quốc tế.

Nguyễn Văn Tuấn

Filed under: Dân Luận

Giáp Văn Dương – Khởi đầu bởi một bước chân

Có được một tạp chí khoa học dành cho đại chúng từ lâu đã trở thành niềm mơ ước của nhiều thế hệ làm khoa học. Nhưng vì sao ước mơ vẫn chỉ là ước mơ? Vì cái khó bó cái khôn, hay vì đường xa vạn dặm không khởi đầu bởi một bước chân?

Cái khó bó cái khôn?

Khi trao đổi về nguyên nhân của tình trạng này, một số nhà khoa học cho rằng, nút chặn là kinh phí và nhân lực. Vì còn mới mẻ và thiếu vắng lượng độc giả cần thiết lúc ban đầu, tạp chí này chưa thể tự nuôi sống mình, nên cần một hỗ trợ từ phía Nhà nước hoặc từ các Mạnh Thường Quân.

Về phía Nhà nước, tuy đã nhiều lần khẳng định trên nhiều văn bản quan trọng, rằng: Khoa học công nghệ là quốc sách hàng đầu. Ngay trong lời giới thiệu của Luật khoa học và Công nghệ hiện hành, cũng trịnh trọng viết: Khoa học và công nghệ là quốc sách hàng đầu, giữ vai trò then chốt trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, là nền tảng và động lực cho công nghiệp hóa, hiện đại hóa, phát triển nhanh, bền vững đất nước. Nhiều nhà lý luận còn hứng khởi đi xa hơn nữa, cho rằng khoa học và công nghệ đã trở thành lực lượng sản xuất trực tiếp và tiên tiến nhất, nhất là trong nền kinh tế tri thức toàn cầu…

Đã là quốc sách thì đó là một sự nghiệp của cả nước, của tòan dân. Đã là nền tảng và động lực thì cần phải chắc, phải mạnh. Đã là lực lượng thì cần phải đông, phải hiện đại. Vậy không lẽ Nhà nước, mà cụ thể là Bộ khoa học và Công nghệ, lại không thể đầu tư một số tiền nhỏ để đưa quốc sách hàng đầu đến với đại chúng? Lẽ nào quốc sách chỉ là những mỹ từ trên giấy, không có một chút hỗ trợ nào để đến được với đám đông?

Mỗi năm, số tiền đầu tư cho các hoạt động khoa học – công nghệ khá lớn, ước tính gần 700 triệu đô-la, ứng với mức 2% tổng chi ngân sách hoặc 0.52% GDP, và hứa hẹn tăng thêm 3-4 lần, đạt mức 2% GDP vào năm 2020. Theo ước tính sơ bộ, để làm một tạp chí khoa học cho đại chúng thì chi phí tối thiểu chỉ ở mức 60-100 nghìn đô-la/năm, tương ứng với khoảng một phần vạn ngân sách dành cho khoa học và công nghệ. Đây là một số tiền rất nhỏ so với các chi phí khác. Không lẽ Bộ khoa học và Công nghệ không dành được một phần vạn số kinh phí mà mình quản lý để đưa “quốc sách hàng đầu” đến với đại chúng?

Ngòai ra, các Mạnh Thường Quân, tuy vắng bóng nhưng không hẳn là đã tuyệt chủng!

Trở ngại thứ hai là nhân lực để làm tạp chí khoa học này. Điều này là có thật, nhưng không phải là không thể vượt qua. Đội ngũ các nhà khoa học Việt Nam trogn và ngòai nước đã đủ lớn để có thể chủ động một phần chuyện bài vở. Ngoài ra, có thể liên kết hoặc dịch các bài phổ biến khoa học của các tạp chí khoa học nổi tiếng ra tiếng Việt. Khi nội lực chưa đủ mạnh thì việc dịch bài có chất lượng của thế giới là tất yếu. Điều này cũng phù hợp với bản chất không biên giới của khoa học.

Hơn nữa, có hai lý do để quả quyết việc dịch thuật khoa học là cần thiết: i) Đó là cách nhanh nhất để đưa tinh hoa tri thức thế giới về Việt Nam; ii) Dịch thuật sẽ góp phần hoàn thiện hệ thống thuật ngữ chuyên ngành, mà nếu thiếu nó, thì sẽ không thể tư duy sâu được.

Chừng nào mà người Việt còn phải tư duy bằng tiếng Việt thì còn phải hoàn thiện hệ thống thuật ngữ này, do đó còn cần phải dịch. Vì thế, không có lý do gì để e ngại hoặc trốn tránh việc dịch các tài liệu khoa học của thế giới ra tiếng Việt.

Ngôi nhà khoa học – công nghệ

Các hoạt động khoa học, công nghệ không chỉ giới hạn ở việc nghiên cứu để tìm tòi tri thức phát triển công nghệ và dịch vụ mới dựa trên tri thức đã có; mà còn ở việc xây dựng nền tảng cho bản thân khoa học công nghệ, thông qua việc truyền bá tri thức và tinh thần khoa học đến với đại chúng. Trên thực tế, các hoạt động này cần được coi trọng như nhau, và phải được đầu tư xứng đáng.

Nếu coi khoa học – công nghệ như một ngôi nhà, thì ngôi nhà này có thể được hình dung như sau:

tckh.TIF

Cấu trúc của ngôi nhà khoa học – công nghệ

Nền móng của ngôi nhà này có thể được chia thành ba tầng nấc khác nhau. Ở tầng sâu nhất, đó là những yếu tố thuộc về văn hóa đại chúng, như văn hóa khoa học, tinh thần khoa học.Tầng thứ hai là đội ngũ nhân lực khoa học – công nghệ, trong đó quan trọng nhất là đội ngũ các nhà nghiên cứu khoa học và các nhà phát triển công nghệ. Và tầng trên cùng là hạ tầng cơ sở vật chất về khoa học công nghệ, như nhà xưởng, máy móc, thiêt bị nghiên cứu…

Trên nền móng này, bốn trụ cột chính của ngôi nhà khoa học công nghệ sẽ được dựng lên. Đó chính là tập hợp các hoạt động chủ chốt của khoa học công nghệ, bao gồm:

  • Tìm kiếm tri thức mới thông qua các hoạt động nghiên cứu
  • Cải tiến công nghệ cũ
  • Sáng tạo công nghệ mới
  • Dịch vụ khoa học – công nghệ

Ở trên cùng, phần nóc ngôi nhà, là tầm nhìn của lãnh đạo khoa học – công nghệ, tức các nhà làm chính sách và các nhà khoa học – công nghệ đầu đàn. Rõ ràng, nếu nóc nhà bị “dột” hoặc thấp kém xập xệ thì ngôi nhà sẽ đổ nát, siêu vẹo.

Như vậy, việc phổ biến tri thức và tinh thần khoa học cho đại chúng nằm ở tầng sâu nhất – tinh thần khoa học của đại chúng, và tầng thứ hai – xây dựng đội ngũ nhân lực khoa học, công nghệ – của phần nền móng này. Tầm quan trọng của nó là vấn đề hiển nhiên không cần tranh luận, vì có ngôi nhà nào vững vàng nếu nền móng của nó yếu? Và muốn nhà to đẹp vững chắc thì có việc nào thiết thực hơn việc gia cố nền móng trước khi dựng lên ngôi nhà ở phía trên?

Người xưa nói: Hành trình vạn dặm, khởi đầu bởi một bước chân. Nếu không bước đi bước đầu tiên thì sẽ không bao giờ đến đích. Khi đó, ước mơ, dù kéo dài hàng chục năm, thì cũng chỉ là ước mơ. Văn kiện, dù được trang điểm bằng các mỹ từ, thì cũng chỉ là những “xác chữ” nằm yên trên giấy.

Vậy chúng ta, trong đó quan trọng nhất là cơ quan trực tiêp chịu trách nhiệm về các hoạt động khoa học – công nghệ, tức Bộ khoa học và Công nghệ, và những nhà khoa học cả trong và ngòai nước, không nên để cái khó bó cái khôn trong việc cho ra đời một tạp chí khoa học cho đại chúng, mà hãy khởi đầu bởi một bước chân!

Bài đã đăng trên Tia Sáng, 4/7/2012.

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Lê Diễn Đức – Hãy trả tự do ngay lập tức cho Blogger Huỳnh Thục Vy! Free Huynh Thuc Vy Now!

thucvy1.jpg Blogger Huỳnh Thục Vy – Ảnh: FB Jane Hoang

Tôi luôn dành cho Huỳnh Thục Vy một tình cảm yêu thương, gần gũi và sự quan tâm đặc biệt, như con cháu trong gia đình.

Biết Thục Vy bị bệnh nên tôi đã nỗ lực giúp Thục Vy những gì có thể trong khả năng của mình để Thục Vy chữa trị. Bằng trái tim chân tình và thân thiện.

Cha của Thục Vy, nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn, người bạn và là tác giả thường xuyên viết cho tờ Đàn Chim Việt ở Ba Lan của chúng tôi nhiều năm, suốt từ lúc ông ra tù đến nay.

Thục Vy có một niềm tin lớn ở tôi và thường hỏi han tôi hoặc tìm lời khuyên nhủ trước khi làm một việc gì đó.

Sáng ngày 1/7, nghe Thục Vy chưa kịp tham gia biểu tình tại Sài Gòn đã bị bắt lên xe, tôi bồn chồn lo lắng và viết ngay mấy câu thơ tặng cô gái này trên Facebook:

Thương ánh mắt em sáng nay ngơ ngác
Chẳng biết vì sao người ta lại bắt mình
Tổ quốc ơi có phải thời loạn lạc
Mà phố phường đầy rẫy lũ kiêu binh!

Đảo đã mất và biển đầy bóng giặc
Đàn áp tôi các người đứng về ai?
Lửa yêu nước không thể nào dập tắt
Sắc yêu này muôn thưở chẳng mờ phai!

thucvy.jpg Blogger Huỳnh Thục Vy bị bắt lên xe trong ngày 1/7 – Ảnh: NKYN Facebook

Được trả tự do trong ngày, trở về nhà Thục Vy cho biết cô bị đánh đập, rất nhiều chỗ trên cơ thể bị bầm tím, trong khi cô rất yếu vì đang có bệnh và cần phải đi bác sĩ khám.

Thục Vy cũng cho hay cô chưa thể yên với an ninh vì họ đã khuyến cáo như thế. Đúng vậy. Ngay sau đó Thục Vy nhận dược giấy mời lên công an phường Tân Quy, Quận 7, Sài Gòn, làm việc về vấn đề “gây rối trật tự”!

Hung tin trong sáng ngày 4/7 lan tràn và náo động bạn bè của Thục Vy trên Facebook: Thục Vy bị cưỡng bức lên Công an phường Tân Quy, trong lúc đang làm việc thì bị an ninh tỉnh Quảng Nam trấn áp thô bạo đưa lên xe chở đi đâu không rõ.

Riêng tôi suốt đêm qua thao thức không ngủ đuợc. Thương Thục Vy quá. Vừa mới đưa tin chị Bùi Thị Minh Hằng bị khủng bố một cách đê tiện thì tới lượt Huỳnh Thục Vy.

Hiện nay gia đình không có bất kỳ thông tin gì và cũng hề được nhà cầm quyền thông báo về tình trạng sức khoẻ và pháp lý của Thục Vy.
Trầm Tử (nickname trên Facebook) tức Lê Khánh Duy, hôn phu của Huỳnh Thục Vy viết:

Sáng nay (tức ngày 4/7) có một tên an ninh, tên này đã bóp cổ Huỳnh Trọng Hiếu lúc trấn áp lên xe, hăm dọa mình: “Tao nói với mày, con Vy nó hết cơ hội làm lại cuộc đời rồi, nó muốn con nó phải sống trong xã hội thế này thế nọ. Tao chắc với mày, biết nó có thể còn đẻ được nữa hay không”.

Tôi không thể nào tin được! Trời đất ơi! Khủng khiếp quá! Khốn nạn quá! Nhà nước CHXHCN Việt Nam đã đẻ ra những tên côn đồ, lưu manh như thế này sao?

Họ bắt và đưa Huỳnh Thục Vy đi đâu, làm gì?

Thục Vy bị bắt vì tội định tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược? – Nếu thế thì có hàng trăm, hàng ngàn người có chung cái “tội” yêu nước này!

Thục Vy bi bắt vì “gây rối trật tự công cộng”? – Không thể như thế! Nhà cầm quyền nếu minh bạch, đàng hoàng thì hãy chứng minh công khai xem Thục Vy đã “gây rối” như thế nào và ở đâu?

Hay vì cưỡng chế theo lệnh phạt hành chính về vấn đề vi phạm công nghệ thông tin, mà trước đây họ đã xử phạt Thục Vy 85 triệu một cách vô lý, vi hiến, và chà đạp lên công ước quốc tế mà Việt Nam ký kết? – Cũng không đúng! Ông Huỳnh Ngọc Tuấn (cha của Thục Vy) và Huỳnh Trọng Hiếu (em trai của Thục Vy) cũng bị quy kết về việc vi phạm công nghệ thông tin. Tại sao lại chỉ bắt mỗi mình Thục Vy?

Rõ ràng nhà cầm quyền Việt Nam chủ ý muốn nhắm vào một mình Huỳnh Thục Vy, thành viên của Tổ chức quốc tế Phóng Viên Không Biên Giới, một cô gái trẻ mà hiểu biết rộng, thông minh, có nhân cách trong sáng, can đảm, mãnh liệt nhưng rất ôn hoà trong các bài viết xuất sắc về các giá trị dân chủ, quyền công dân hay xã hội dân sự, được sự mến mộ và cảm phục của đông đảo người Việt trên khắp thế giới.

Sau cuộc xuống đường của dân chúng ngày 1/7, nhà cầm quyền Việt Nam liên tục theo dõi, truy bức, khủng bố tinh thần, bắt giữ rất nhiều người đã tham gia biểu tình yêu nước trong mùa hè 2011 và những người tham dự hôm 1/7 vừa qua.

Động thái này chứng minh rõ ràng rằng, những tuyên bố về chủ quyền của các nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, thậm chí Luật biển mà Quốc hội CHXHCNVN thông qua hôm 21/6, là hoàn toàn sáo rỗng, không đúng với tư tưởng và hành động trong thực tế.

Hành xử thô bạo, thậm chí bất nhân và lưu manh vô độ qua lời nói của tay an ninh nói về Thục Vy mà Lê Khánh Duy thuật lại, chứng tỏ bộ máy nhà nước CHXHCN Việt Nam đã ung thối, mục rữa.

Nhà nước CHXHCNVN đã mất hết niềm tin của xã hội, và vì luôn luôn lúng túng đối phó nên dấn thân ngày mỗi sâu hơn vào sai lầm và tội ác, hành động như băng đảng xã hội đen, hay phường lục lâm thảo cấu.
Sự thay đổi hướng tới dân chủ của Miến Điện đã đẩy nhà nước CHXHCN Việt Nam vào vị trí của chế độ hà khắc nhất Đông Nam Á, được tạp chí có ảnh hưởng và uy tín tại Hoa Kỳ cũng như trên thế gới “Foreign Policy” trong ngày 17/4/2012 phân tích qua bài “The Terrible Tiger” (Con cọp khủng khiếp). Tấm hình minh hoạ trong bài của “Foreign Policy” lột tả đặc sắc hình ảnh một nhà nước lạc hậu, mọi rợ vào thập niên thứ hai của Thế kỷ 21:

60773965.jpg

Không một chế độ nào sử dụng bạo lực, vô nhân đạo với nhân dân mà không sụp đổ. Những kẻ gây tội ác sẽ có ngày phải trả lời trước toà án của lương tâm và công lý.

Tôi lấy lời của người anh cựu chiến binh họ Chu trong nhà (với nickname “Gã Đầu Bạc” viết trên Facebook) thay cho lời kết:

Vẫn biết lũ các người chỉ vì miếng cơm manh áo chứ chẳng “Lý tưởng” mẹ gì đâu, nhưng cái cách mà lũ các người hành xử với những người phụ nữ tay không tấc sắt như vậy thật quá đê tiện và đớn hèn! Đời có Nhân có Quả đấy, rồi đến lúc hối cũng chả kịp nữa đâu lũ mặt người dạ quỷ kia!!!“.

Chúng ta hãy cùng lên tiếng mạnh mẽ và đòi nhà cầm quyền Việt Nam trả lại tự do ngay lập tức cho Blogger cho Huỳnh Thục Vy!

Ngày 4/7/2012

© 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Hiệu Minh – Rau muống, lạm phát và mua bán dâm

dbdo-van-duong.jpg?w=300&h=168Nghị sỹ Đỗ Văn Đương

Anh Nice Cow Boy vừa phản hồi rất bức xúc về bài viết trên Phụ Nữ Today. (Rất lạ cho tờ báo nửa tây nửa ta này, Phụ Nữ viết tiếng Việt nhưng Today bằng tiếng Anh – bà con ở quê đọc lại tưởng là Phụ nữ TO và DÀY).

Vị đại biểu Quốc hội Đỗ Văn Đương cho rằng “bán dâm là một nghề phi pháp, mua dâm thì không” gây rất nhiều tranh cãi.

Thú thật, Tổng Cua không bán mà cũng chẳng mua, nên chịu không biết bình luận thế nào. Nhưng phát biểu của anh Đương cũng cần có đôi lời, vì liên quan đến uy tín của nghị viên và những người bầu ra các vị đại biểu Quốc hội.

Phàm đã vào tới Quốc hội nếu không “trên thông thiên văn, dưới tường địa lý” thì ít nhất cũng hiểu chút về luật pháp, về kinh tế, xã hội, văn hóa và lịch sử. Thật đáng buồn, một số vị đại diện cho quyền lực tối cao của nhân dân mà chẳng hiểu gì về “điện”.

Anh Cao Bồi lôi “lý lịch và IQ” của anh Đỗ Văn Đương với phát biểu năm ngoái (7-2011) tại kỳ họp QH khóa 13 về rau muống và lạm phát.

Chuyện thế này. Trong báo cáo của Chính phủ lo lắng về lạm phát và các đại biểu khác thi nhau chất vấn, thì bỗng đại biểu Đỗ Văn Đương (Tp.HCM) nói “không hoàn toàn nhất trí hay cơ bản tán thành”.

Anh Đương nói “Không nghĩ lạm phát ở nước ta cao nhất khu vực. Theo tôi phải xem lại chỗ này. Tôi đi các nước thấy giá tiêu dùng đắt đỏ, một đĩa rau muống xào ở Thượng Hải tới 200 nghìn đồng, nhưng ở Việt Nam chỉ mấy chục nghìn. Trong nước tôi đi chợ rau muống ở đô thị có thể 5.000 đồng/mớ, đi xuống vùng nông thôn chỉ 2.000, xuống nữa có khi rẻ hơn”.

Sau vụ đó, đại biểu Đỗ Văn Đương được gán nick “nghị viên rau muống”. Nhiều người than, đã vào đến QH mà sao có những người “rau muống” – ý nói dốt đến thế.

cho-nguoi-c491p-di-lao-c491c3b4ng.jpg?w=223&h=300Phạt người đẹp đi lao động công ích

Năm nay, để chứng tỏ trình độ “rau muống” của mình, khi bàn về nạn mại dâm, nghị viên Đương thẳng thừng “Trước đây, tôi đã đề nghị đối với gái mại dâm phải phạt lao động công ích, đưa ra đường phố quét rác để thấy nhục nhã. Đề xuất này xuất phát từ nghiên cứu thực tiễn và tham khảo kinh nghiệm của một số nước. Kết quả rất khá bởi vì một người phụ nữ xinh đẹp mà đeo một chiếc biển gái bán dâm ở trước ngực đi quét rác thì quá nhục nhã . Đáng tiếc là chưa thể đưa ra đợt này được ”

Anh Đương còn nói thêm ”Phải xử phạt như thế họ mới sợ được, không chỉ xấu hổ cho bản thân mà cho cả bố mẹ, anh em ruột thịt nơi cư trú. Đôi mắt xã hội nhìn vào đó, dư luận xã hội lên án còn mạnh mẽ hơn nhiều.”

“Nhà kinh tế rau muống và lạm phát” Đỗ Văn Đương đưa ra kiến nghị cụ thể về chế tài phạt gái mại dâm “Theo tôi, ngoài quy định chung phạt từ 5 – 10 triệu đồng, đối với một số đối tượng bán dâm thu nhập cao từ 500-1.000 USD trở lên thì mức phạt phải là 200 triệu – 300 triệu, làm sao vượt qua ngưỡng thu nhập hàng tháng, hàng ngày, hàng năm mới có sức răn đe được, để cho họ thấy rằng hành vi của mình sẽ bị pháp luật răn đe rất nặng. Như vậy mới có ý nghĩa ngăn ngừa.”

Nghe nói anh Đỗ Văn Đương ở trong ban Tư pháp của Quốc hội. Nói như trên nghĩa là anh chẳng biết gì về luật pháp, thế mà ngồi vào Ban quan trọng này. Biết nói gì hơn, ở nước mình nó thế.

Để cho công bằng, Tổng Biên tập Cua Times cùng các còm sỹ đề nghị như sau (xin sửa lại chút lời anh Đương):

  • Những ai đã vào tới Quốc hội mà phát biểu hàm hồ, lẫn lộn các khái niệm kinh tế cơ bản, như dùng giá rau muống ở quê và tại Thượng Hải để chứng minh nước mình không lạm phát, thì cũng cần bị phạt bằng… dư luận.
  • Mức phạt là 200 đến 300 triệu đồng “ảo”, vượt qua mức thu nhập hàng năm của nghị viên, mới có sức răn đe những lời nói vô trách nhiệm. Mục đích cho họ biết rằng hành vi của họ sẽ bị dư luận lên án rất nặng.
  • Nếu gái mại dâm bị đeo biển thì đại biểu cũng cần có “huy hiệu” chứng tỏ sự khác biệt, chẳng hạn “nghị viên rau muống” để không bị lẫn lộn giữa những vị thực sự đại diện cho dân khác.
  • Phải đeo huy hiệu như thế họ mới sợ, không chỉ xấu hổ cho bản thân mà cho cả những người bầu lên tại nơi ứng cử. Đôi mắt xã hội nhìn vào đó, dư luận xã hội lên án còn mạnh mẽ hơn nhiều.

Đề xuất này xuất phát từ nghiên cứu thực tiễn và tham khảo kinh nghiệm của một số nước. Kết quả rất khá bởi vì một nghị viên mà đeo một chiếc biển “Tôi ủng hộ mua dâm không cần công khai” ở trước ngực đi trong khu phố thì thế nào nhỉ.

Theo bạn đọc, đề nghị thế này đã thỏa đáng cho cả hai phía chưa?

HM. 3-7-2012

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Lý Toét – Cave kể chuyện, con nghiện trình bày hay ngây thơ lãnh tụ

mi+dan+1.jpgTrăm phần trăm

Hệ thống chính trị của ta theo nguyên tắc tập trung dân chủ – lãnh đạo tập thể cá nhân chịu trách nhiệm. Nghĩa là Trung ương đảng (gọi tắt là Trung ương) nắm quyền điều hành, lưu thông và phân phối lợi tức của toàn xã hội. Bộ máy nhà nước, các vị trí chính quyền, vai trò của quốc hội cùng nằm trong sự chỉ đạo thống nhất của Trung ương đảng. Một nhóm người ưu tú nhất trong Trung ương chi phối quyền lực của Trung ương là Bộ chính trị Trung ương đảng (gọi tắt là BCT). Lãnh tụ tối cao là các ủy viên BCT.

Nhóm các ủy viên BCT nắm quyền lực tối cao phân công nhau nắm những chức vụ Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch quốc hội và các chức vụ chủ chốt nhất trong bộ máy nhà nước. Các chức vụ khác tùy theo vai vế tuân thủ nguyên tắc cấp dưới phục tùng cấp trên; cấp trên kiểm soát tư tưởng và hành vi của cấp dưới. Cho nên thành ngữ “trên bảo dưới không nghe” là một huyền thoại hơn là thực tiễn.

Trong công tác tổ chức cán bộ, lý lịch Đảng viên trong đó có phần kê khai tài sản được định kỳ xác minh để bổ nhiệm hoặc thẩm tra phẩm chất cán bộ.

Như lời giới thiệu của báo Tuổi trẻ, với phong cách gần gũi, cởi mở, Chủ tịch nước – ủy viên BTC Trung ương đảng -
đại biểu quốc hội đã có cuộc trò chuyện thẳng thắn đầy khí phách với những phẩm chất cách mạng lần lượt được kể ra dưới đây.

Một là, tính liêm chính.

Mặc dù tổ chức hệ thống chính trị của chế độ ta không tồn tại tham nhũng, (điều này đã được chứng minh), nhưng vị chủ tịch đã có tinh thần triệt để không cho phép mầm mống của tham nhũng phát triển.

Một cấp dưới của Chủ tịch là một Trung ương ủy viên, đang đứng đầu một tỉnh đồng bằng đang thi công xây dựng cơ ngơi đồ sộ của cá nhân mà cả tỉnh biết, rồi cả nước biết đến thông qua báo chí. Nhưng ngài chủ tịch không có phương tiện thẩm tra, mà phải chờ kết quả xác minh của ủy ban kiểm tra trung ương.

Chỗ khác, ngài lại nói ngài muốn nghe sự thật, mà sự thật phải chờ xác minh nên nhiều khả năng tài sản của ông quan trên kia là do quần chúng không lương thiện thêu dệt và được báo chí thổi phồng để câu khách. Một lần nữa ngài đã chứng minh rằng một trong những tính ưu việt của chế độ ta là tự do báo chí.

Hai là, nắm vững quy luật kinh tế

Ngài Chủ tịch phân tích nguyên nhân của thất thoát tài sản nhà nước là do nền kinh tế tiền mặt, gian thương dễ dàng mang bao tải tiền đến nhà lãnh đạo bằng cửa sau để mua chuộc cán bộ. Một quy định của Nhà nước là thanh toán trên 20 triệu đồng phải qua ngân hàng. Chủ tịch đã chứng tỏ phong bì hối lộ không thể vượt quá 20 triệu đồng và quan tham là do quần chúng làm hư hỏng chứ không phải vì quan ban hành chính sách để trục lợi.

Ba là, tinh thần tự phê

Như đã trình bày ở trên, nguyên tắc tổ chức của đảng quy định xác minh lý lịch trong đó có phần kê khai tài sản của đảng viên. Chủ tịch thừa nhận kê khai tài sản là công tác thường xuyên hàng năm trong nội bộ nên không cần công bố do khối lượng tài sản đó còn khiêm tốn.

dangiau+nuocmanh.jpg Không lời

Cave kể chuyện, con nghiện trình bày là thành ngữ để nhắc nhở mọi người thận trọng trước một diễn giả từng trải hay ngụy biện nhằm khéo léo che đậy một sự thật. Với lãnh tụ tối cao thì khác, họ nắm trọng trách quốc gia trên danh nghĩa là “sự lựa chọn của nhân dân” nên những lời vàng của họ cần phải được ghi nhận và thấm nhuần.

Nguồn tham khảo:

- Chủ tịch nước trò chuyện với báo Tuổi trẻ

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Thông Báo

Ngày 24/10/2010 Dân Luận bị tấn công từ chối dịch vụ (DoS) trở lại, chúng tôi buộc phải bật các cơ chế phòng thủ, khiến độc giả truy cập khó khăn hơn. Xin độc giả hãy gửi các thắc mắc và đóng góp bài vở tới địa chỉ của Ban Biên Tập tại Banbientap@danluan.org.

Chào bạn!

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.

Mến,
Ban Biên Tập Dân Luận

Bài cũ

Nhập vào đây địa chỉ email của bạn để nhận được thông báo bài mới từ blog của chúng tôi mỗi ngày!

Join 116 other followers

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 116 other followers