Dân Luận

không gian mở bày tỏ quan điểm công dân

Nguyễn Trọng Chiến – Dân chủ trực tiếp: Quyền đề xướng và trưng cầu dân ý

Dân chủ trực tiếp là một chính quyền do dân tự điều hành, không cần bầu ra đại diện để điều hành chính quyền này. Dân chủ trực tiếp mới nhấn mạnh quyền và năng lực của công dân trong việc quyết định chính sách quốc gia, quy chế, pháp luật, hiến pháp. Ở nước ta, hiến pháp năm 1946 đã trao cho dân tộc ta quyền phúc quyết. Mặc dù vậy, vì nhiều khó khăn thời bấy giờ mà người dân đã không được thực hiện quyền phúc quyết của họ. Ở một số nước, khái niệm và phạm vi của Dân chủ trực tiếp mới bao gồm ba biểu hiện thực tiễn: quyền đề xướng, trưng cầu dân ý và quyền bãi miễn. Biểu hiện thứ ba cho phép người dân bãi nhiệm quan chức hoặc đại biểu thông qua bỏ phiếu. Quyền bãi miễn là ngang hàng với quyền bầu cử chứ không phải một quyền nằm dưới cái ô của dân chủ trực tiếp. Cả quyền đề xướng và trưng cầu dân ý đều là những biểu hiện thực tiễn của Dân chủ trực tiếp mới.

Quyền đề xướng

Quyền đề xướng là quyền trong đó công dân, sau khi thu thập đủ số lượng chữ ký nhất định từ những công dân khác, có thể yêu cầu chính phủ đưa đề xuất của công dân đó về chính sách, quy định, luật hoặc sửa đổi hiến pháp ra bỏ phiếu toàn dân. Dân sẽ quyết định chấp thuận hay bác bỏ để xuất này. Người dân Thụy sĩ đã có quyền đề xướng như vậy từ cách đây hơn 100 năm. Một số bang của Mỹ cũng công nhận quyền này.

Ví dụ, ở một vài bang của Mỹ, có hai loại đề xướng: trực tiếp và gián tiếp. Trong đề xướng trực tiếp, đề xuất về luật hay chính sách của công dân được đưa thẳng ra bỏ phiếu toàn dân mà không cần chính quyền xem xét. Trong đề xướng gián tiếp, đề xuất về luật hoặc chính sách của công dân được trình lên chính quyền (cơ quan pháp lý, cơ quan hành chính hoặc một ủy ban đặc biệt) xem xét trước khi đưa ra bỏ phiếu toàn dân. Trong trường hợp này, cơ quan lập pháp hoặc cơ quan hành chính luôn có thể thông qua luật hoặc chính sách được đề xuất đó để tránh bỏ phiếu toàn dân. Mặc dù những đề xuất này có nguy cơ bị chính quyền bác bỏ hoặc cản trở, nhưng đề xướng gián tiếp có ưu điểm là cho phép chính quyền cải thiện chất lượng của đề xuất.

Trưng cầu dân ý

Trưng cầu dân ý là biểu hiện của quyền phúc quyết và là phương pháp phổ biến của dân chủ trực tiếp. Trong một cuộc trưng cầu dân ý, công dân có thể bỏ phiếu chấp thuận hoặc bác bỏ luật, chính sách hay các sửa đổi hiến pháp đã được cơ quan lập pháp, cơ quan của chính phủ đề xuất hoặc thông qua.

Trong đề xướng, dân bỏ phiếu cho đề xuất của dân, còn trong trưng cầu dân ý, dân bỏ phiếu cho đề xuất của chính phủ. Theo cách hiểu này, đề xướng được xem như đúng nghĩa dân chủ trực tiếp hơn trưng cầu dân ý.

Trưng cầu dân ý có thể được chia ra thành nhiều loại bằng một số tiêu chuẩn. Một trong những tiêu chuẩn đó là bắt buộc hay không bắt buộc. Trong trưng cầu dân ý bắt buộc, hiến pháp hoặc luật quy định rằng dự thảo sửa đổi hiến pháp hoặc lụât phải được đưa ra cho người dân bỏ phiếu trước khi chúng có hiệu lực. Trong trưng cầu dân ý không bắt buộc, việc có đưa ra trưng cầu dân ý về vấn đề đó hay không tùy thuộc vào những người đề xuất hoặc chính phủ. Tuy nhiên, người dân vẫn có thể yêu cầu hoặc chính phủ chủ động tổ chức trưng cầu dân ý về những vấn đề quan trọng để ngăn chặn những quyết định vội vàng của chính quyền. Ví dụ: một số nước Châu Âu quyết định tổ chức trưng cầu dân ý về công ước thành lập hiến pháp Châu Âu trong những năm 2005-2006, tuy nhiên những cuộc trưng cầu dân ý như vậy không phải lúc nào cũng nhanh chóng được luật pháp của các nước đó cho phép. Trong thực tiễn, những cuộc trưng cầu dân ý không bắt buộc như vậy thường xuất hiện khi liên quan đến việc thành lập hiến pháp, độc lập, thay đổi lãnh thổ hoặc các vấn đề chủ quyền.

Tiêu chuẩn thứ hai liên quan đến việc ai có quyền kêu gọi trưng cầu dân ý. Đặc biệt trong trường hợp trưng cầu dân ý không bắt buộc nêu trên, cả công dân và chính phủ đều có thể kêu gọi trưng cầu dân ý. Theo tiêu chuẩn này trưng cầu dân ý được chia làm hai loại: trưng cầu dân ý đại chúng và trưng cầu dân ý của chính phủ. Trong trưng cầu dân ý đại chúng, sau khi thu thập đủ một số lượng chữ ký, người dân có quyền yêu cầu chính phủ tổ chức trưng cầu dân ý về luật hoặc chính sách đã được thông qua. Trong trưng cầu dân ý của chính phủ, việc này được các cơ quan của chính phủ chủ động thực hiện. Cho dù là do cơ quan lập pháp hay hành chính đề xướng, những cuộc trưng cầu dân ý như vậy thường dễ bị thao túng vì mục đích chính trị. Ở một vài bang ở Mỹ, cơ quan lập pháp bang không được cho phép đề xướng trưng cầu dân ý về những luật được chính cơ quan lập pháp này thông qua.

Tiêu chuẩn phân loại thứ ba là kết quả trưng cầu dân ý có phải là kết luận cuối cùng hay chỉ mang tính chất tham khảo cho chính phủ.

Nói một cách đơn giản, quyền đề xướng cho phép dân có được cái dân muốn, trong khi trưng cầu dân ý cho phép dân loại bỏ cái dân không muốn.

Dân chủ trực tiếp ở nước ta

Hiến pháp nước ta năm 1946 do Hồ Chủ Tịch trực tiếp soạn thảo đã trao cho dân quyền phúc quyết các sự việc hệ trọng của quốc gia. Tư tưởng này xuất phát từ một chân lý chính trị: Nền tảng của nhà nước phải dựa trên ý dân, nếu mọi người đều tham gia xây dựng luật pháp thì cuối cùng họ chỉ phải tuân theo chính họ và sẽ không có đàn áp. Mặc dù vậy, bản hiến pháp này lại trao quyền cho phép trưng cầu dân ý vào tay quốc hội. Kết quả là hơn 50 năm sau người dân Việt nam vẫn chưa được hưởng quyền phúc quyết của họ. Có thể vì lý do chiến tranh chia cắt, giao thông và công nghệ yếu kém mà nhà nước không có điều kiện cho người dân thực hiện quyền phúc quyết. Trong hiến pháp hiện hành mặc dù vẫn còn quy định cho phép quốc hội trưng cầu ý dân, nhưng thiết nghĩ nếu phúc quyết là quyền của dân thì dân phải được thực hiện nó bất cứ khi nào dân muốn. Không những thế, để cho dân làm chủ một cách trực tiếp, trong điều kiện công nghệ thuận lợi ngày nay, người dân cần có thêm quyền đề xướng. Thụy sĩ là một quốc gia tiến bộ bậc nhất thế giới, người dân Thụy sĩ đã được hưởng quyền đề xướng và quyền phúc quyết hơn 100 năm nay.

Dân chủ trực tiếp ở Thụy sĩ

Công dân Thụy sĩ có quyền đề nghị thay đổi hiến pháp và bác bỏ dự thảo luật. Mọi sửa đổi hiến pháp đều phải được đưa ra trưng cầu dân ý. Những thay đổi nhỏ trong hiến pháp Thụy sĩ diễn ra khá thường xuyên mà không ảnh hưởng tới những phần cốt lõi của hiến pháp và ổn định của hệ thống chính trị. Trái lại, dân chủ trực tiếp là yếu tố quan trọng tạo nên sự ổn định chính trị nổi tiếng ở nước này. Trong việc thay đổi hiến pháp, trưng cầu dân ý là bắt buộc. Để yêu cầu chính phủ trưng cầu dân ý nhằm sửa đổi hiến pháp hoặc luật, cần ít nhất 1.2% dân số ký tên.

Dân chủ trực tiếp trên thế giới

Một cuộc trưng cầu dân ý về hiến pháp đã được nước Pháp cách mạng thực hiện ở Châu Âu. Quốc hội tuyên bố rằng hiến pháp phải được nhân dân quyết định. Tháng 8/1793, 6 triệu cử tri được trao quyền quyết định bản hiến pháp dân chủ mới của đất nước (Hiến pháp Montagnard). Gần 90% tán thành với bản hiến pháp mang tính cách mạng này, trong đó điều khoản cho phép 10% cử tri kêu gọi trưng cầu dân ý

Thụy Sĩ đã đưa ra nền tảng tiếp theo cho bước của dân quyền. Từ đó dân quyền quay trở lại Mỹ: đến những bang miền tây bắc nước Mỹ cuối thế kỷ 19, và đến Uruguay đầu thế kỷ 20. Khi liên bang Úc đựơc thành lập năm 1901, hiến pháp của nó lấy cảm hứng từ cả chủ nghĩa liên bang ở Mỹ và quy tắc đa số kép trong việc sửa đổi hiến pháp của Thụy Sĩ. Cũng như ở Thụy Sĩ, hơn một trăm năm nay ở Úc việc sửa đổi hiến pháp yêu cầu đa số của toàn cử tri và đa số bang tán thành.

Từ trước khi Chiến tranh Thế giới II kết thúc, các công cụ của dân chủ trực tiếp đã đạt được vị trí quan trọng ở một số lượng lớn các quốc gia trên thế giới như Ý, Philippines, Nam Phi, Ecuador, Canada và nhiều quốc gia khác. Hai trăm năm nay, hơn 1500 cuộc bỏ phiếu toàn dân về những vấn đề quan trọng đã được tổ chức trên thế giới, một nửa trong số đó được thực hiện trong 20 năm gần gây.

Nhiều nơi trên thế giới ngày nay, các phương tiện đề xướng và trưng cầu dân ý của công dân đã trở thành một thành phần mạnh mẽ của nền dân chủ đại diện mới, không chỉ ở Thụy Sĩ, phân nửa nước Mỹ và thâm chí cả chế độ quân chủ cha truyền con nối ở Công quốc Liechtenstein.

Vấn đề dân trí

Hình ảnh về những người dân bình thường vô giáo dục, non nớt và thờ ơ với chính trị, hành xử theo ham muốn cá nhân đã đeo bám làm chậm lại bước tiến của dân chủ từ thuở ban đầu. Hết lần này đến lần khác, nhà cầm quyền dùng ảnh người dân thường thiếu năng lực chính trị để phản đối yêu cầu cần chủ trực tiếp. Những rào cản đó có thể làm chậm lại nhưng không thể chặn bước tiến của dân chủ.

Vào thế kỷ 19 và 20, những lý do này từng được dùng để phản đối dân chủ và chống lại việc mở rộng quyền bầu cử cũng như quyền bình đẳng chính trị cho phụ nữ. Ngày nay quyền bầu cử đại biểu và quyền bình đẳng chính trị cho phụ nữ không còn là vấn đề đáng bàn luận. Nhưng những lời bao biện đó vẫn tiếp tục tỏ ra hữu hiệu trong việc phản đối quyền được bỏ phiếu của dân về các vấn đề trọng đại trong dân chủ trực tiếp.

Có một bằng chứng mà chỉ có những ai làm bộ không biết mới chấp nhận được những lời bao biện nói trên. Đó là, nếu đúng thì làm sao nền dân chủ trực tiếp ổn định có thể tồn tại ở Thụy sĩ trong hơn 100 năm, vì một nền dân chủ trưng cầu dân ý có thể tiêu diệt chính nó.

Những điều kiện tiên quyết về công nghệ và giáo dục cho nền dân chủ chưa bao giờ hoàn thiện như chúng ta có ngày hôm nay. Không có lý do gì để cho rằng một số người có khả năng quyết định các vấn đề của cộng đồng tốt hơn những người khác. Hơn thế nữa, việc trao quyền đề xướng, quyền phúc quyết cho dân còn khuyến khích dân trí phát triển.

Tài liệu tham khảo:

1. Guide book to Direct democracy in switzerland and beyond, Tác giả: Bruno Kaufmann (Chủ tịch ủy ban bầu cử Thụy điển)

2. Hiến pháp nước Việt nam dân chủ cộng hòa năm 1946

3. Hiến pháp nứơc Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam năm 1992

4. Hiến pháp Liên bang Thụy sĩ năm 1999, 1848

5. http://www.mcgeorge.edu/Research_Centers_and_Institutes/Capital_Center_for_Public_Law_and_Policy_Home/Publications/California_Initiative_Review/California_Initiative_Review_Reports/Direct_Democracy.htm

Chiba ngày 11 tháng 2 năm 2012

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Trần Minh Khôi – Tư duy Tàu chống Tàu

Note này là để nói thêm cho cái status của tôi hôm qua nhận xét về bài “Xin đừng quăng quật” bên blog “Dr. Nikonian”. Cái status viết, “[tôi] thật sự lo ngại với những bài viết như thế này. hãy khoan nói đến các yếu tố lịch sử (được nhào nặn qua lăng kính của chủ nghĩa dân tộc), kích động sự thù hận, ngay cả khi nhân danh bảo vệ quyền lợi quốc gia, không bao giờ là điều nên khuyến khích.

Các bạn ST, TH, và DN có ý kiến phản hồi, cho rằng tôi không có lý do gì phải lo ngại cả. Các bạn là những người mà tôi rất quý mến. Tôi thấy mình nên viết vài dòng, nếu không để hiểu nhau hơn thì chí ít cũng là để nói thêm điều mình muốn nói. Tôi chưa có dịp được quen biết blogger “Dr. Nikonian” nhưng đọc qua những bài viết trên trang web, tôi thật sự cảm mến tác giả. Cái note này nếu có phê bình tác giả đôi điều thì cũng chỉ là mượn một vài đoạn trong bài viết rất hay đó để minh họa cho vài ý tưởng của tôi thôi. Tôi có thể mượn một bài viết khác, của người khác, nhưng câu chuyện bắt đầu từ bài viết này thì thôi cứ tạm mượn bài viết này đi. Nếu có lúc nào đó có dịp được gặp, xin rót một ly rượu tạ tội với tác giả.

Bài viết có ba phần, phần đầu là hình ảnh của lá thư Đô đốc Hải quân Việt Nam Cộng hòa Trần Văn Chơn gởi bà quả phụ Lê Kim Chiêu sau khi chồng bà, Đại úy Thạch, cùng đồng đội trên chiến hạm Nhật Tảo hy sinh trong trận chiến chống quân xâm lược Trung Quốc ở Hoàng Sa năm 1974. Tác giả nhắc lại những kỷ niệm thời niên thiếu trong những ngày sôi động đó cũng như những sự kiện của năm năm sau, 1979, khi Trung Quốc lần nữa xua quân xâm chiếm biên giới phía Bắc. Phần cuối là những xác tín niềm tin và tình yêu của tác giả đối đất nước. Tác giả hứa nguyện sẽ xuống đường làm nhân chứng cho niềm tin và tình yêu đó.

Nếu bài viết này chỉ dừng lại ở hai phần này thôi thì đây là một bài viết tuyệt vời. Nó chứa đựng đầy đủ những điều cần nói – ký ức, niềm tin, tình yêu đối với đất nước – và được nói một cách chân thành, súc tích, và đầy nhiệt huyết. Nhưng rất đáng tiếc, cũng như sự đáng tiếc thường thấy trong các bài viết có cùng chủ đề, tác giả vay mượn những ý tưởng đã được cái khuôn thước ý thức hệ dân tộc nhào nặn từ gần một thế kỷ qua. Sự vay mượn này hoàn toàn không cần thiết vì không có nó bài viết của tác giả cũng đã đầy đủ. Nhưng sự hiện diện của chúng tố cáo một lối mòn tư duy mà ở thời đại của chúng ta, khi chúng ta cùng lúc đang đấu tranh cho tự do và công lý, đã trở nên nguy hiểm. Tình trạng khuất lấp đối với những ý tưởng nguy hiểm này có lẽ bắt nguồn từ những nhu cầu chính trị xã hội ngắn hạn như kêu gọi biểu tình phản đối nhà nước độc tài hay thế lực ngoại xâm chẳng hạn. Ý tưởng, như những hạt giống, một khi đã nảy mầm và phát triển thì chúng có cuộc sống riêng của chúng. Là nạn nhân triền miên của những ý tưởng độc hại, hơn ai hết, chúng ta phải hiểu rằng chúng ta sẽ trả một giá rất đắt cho thái độ thỏa hiệp với mầm mống của các ý tưởng nguy hiểm. Hãy đi vào phần hai của bài viết để xem tác giả nói gì.

Ghét Tàu thì không cần cố gắng và tranh luận. Khác với những nền đô hộ mà sự xâm lược luôn đi kèm với một chút khai sáng, 10 thế kỷ đô hộ của người Tàu trên đất nước hình chữ S không hề mang lại điều gì tốt đẹp, trừ công khai hóa về nông nghiệp của Sĩ Nhiếp. Tàn ác như thực dân Pháp mà còn có được Viện Viễn Đông Bác cổ, hội Đô thành hiếu cổ… để nghiên cứu, bảo tồn di sản văn hóa của chính dân tộc mà họ đô hộ. Đó là chưa kể Trường Đại học Y Hà nội, Trường Mỹ thuật Đông dương… đã để lại trong lịch sử Việt nam những cái tên sáng chói của những trí thức Tây học ngang tầm thế giới.

Một đặc trưng của chủ nghĩa dân tộc các loại là cố gắng nhào nặn lịch sử cho phù hợp với khuôn thước và nhu cầu đương đại. Nhưng ngay ở đây, sự nhào nặn lại quá vụng về. Người Pháp không chỉ đem lại cho Việt Nam các trường đại học hay những gương mặt học thuật sáng giá như Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh. Chính qua người Pháp chúng ta đã được làm quen với những ý tưởng đầu tiên về bình đẳng và tự do, về quyền và chủ quyền quốc gia, về dân tộc và độc lập, về nhà nước và mô hình nhà nước-quốc gia, về hàng loạt những khái niệm khác làm nền tảng cho tư duy chính trị đương đại. Tương tự, những triều đại đầu tiên sau thời kỳ Bắc thuộc của Đại Việt được đặt trên khuôn mẫu chính trị của kẻ đô hộ phương Bắc. Những cuộc khởi nghĩa trước đó của Lý Bí, của Dương Đình Nghệ, của Ngô Quyền cũng hoàn toàn dựa trên tư duy chính trị phương Bắc. Nền “văn hiến chi bang” mà chúng ta ngày nay vẫn tự hào cũng là kết quả của sự chung đụng với văn minh phương Bắc. Có thể nói, chính cái tư duy chính trị vương quyền chúng ta học được từ kẻ đô hộ đã giúp cho quốc gia Việt Nam hiện đại có một lãnh thổ thống nhất từ Nam Quan (nay đã mất) đến Cà Mau, dù rằng chúng ta đã làm điều đó trong sự hủy diệt đối với văn hóa thiểu số. Cha ông chúng ta chống Hán xâm lược nhưng chưa bao giờ từ chối không gian văn hóa Hán. Thái độ thù nghịch với lịch sử và văn hóa Hán chỉ xuất hiện cùng với sự xuất hiện của chủ nghĩa dân tộc Việt Nam hồi đầu thế kỷ 20.

Xin đọc tiếp,

Còn người Tàu ư? Có dân tộc nào thâm hiểm đến độ đốt sách, chôn nho sĩ… để tuyệt diệt cội rễ văn hóa của dân tộc chúng ta như họ? Có kẻ xâm lăng nào tham lam đến độ ngoài các sản vật thời trân của đất nước, còn bắt cha ông ta phải tiến cống cả danh sĩ, mỹ nữ…, những nguồn gene ngoại hạng của đất nước sang Tàu? Và dù mê tín, cột đồng mà Mã Viện dựng lên với lời nguyền độc địa “đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt” là khẳng định chắc chắn nhất của dã tâm tuyệt diệt trăm họ Bách Việt trên đất nước chúng ta.

Trong một xã hội văn minh, những lời kêu gào thống thiết ở đoạn văn trên có thể bị coi là những kích động hận thù. Một phần chúng vẫn là thói quen nhào nặn các sự kiện lịch sử cho phù hợp với nhu cầu tập quần của chính trị đương đại, phần khác là tập quán đẩy các khái niệm dân tộc/chủng tộc đi đến tận cùng của sự phân hóa mà kết quả của nó không có gì khác hơn là sự xung đột giữa các cộng đồng quốc gia. Nếu cuộc đốt sách của Minh Vĩnh Lợi đối với Đại Việt được coi là “tuyệt diệt cội rễ văn hóa” thì hành xử của các triều đại Đại Việt đối với Champa phải được coi là gì? Sự hủy diệt đối với các triều đại trước bởi các triều đại sau của Đại Việt/Việt Nam, mà gần đây nhất là hành xử của những người thắng trận miền Bắc đối với người anh em bại trận miền Nam sau cuộc chiến 1975 phải được coi là gì? Đoạn văn trên là bằng chứng thường thấy của sự lựa chọn và kiến giải các sự kiện lịch sử có chủ định để cám dỗ niềm đam mê hoang dã mang tính bộ lạc của chủ nghĩa dân tộc.

Và cuối cùng, vẫn là một tâm thức kiêu ngạo đầy mặc cảm tự ti. Hãy đọc tiếp,

Với những ký ức ghê sợ như thế, đừng ngạc nhiên khi thấy não trạng đề kháng ngoại xâm đã là một phần của căn tính Việt. Vì sao dân tộc chúng ta có thể tồn tại mà không bị đồng hóa sau 10 thế kỷ dưới ách một dân tộc hung hãn như vậy, tự nó là một phép lạ lịch sử ngoại hạng và chưa từng có ở bất cứ dân tộc nào khác.

Ở đây tư duy dân tộc chủ nghĩa bộc lộ trọn vẹn sự đáng thương của nó: nó đang thủ dâm.

Tư duy chống Tàu

Lữ Phương, trong một bài viết gần đây, đã vạch ra những hệ lụy trong việc chọn lựa của những người lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam để rơi vào trong quỹ đạo của Cộng sản Trung Quốc hồi những năm ’50 đối với vấn đề bá quyền Trung Quốc mà chúng ta đang phải đối diện hiện nay. Thực ra, kể từ Lê Thánh Tông đến nay, ngoài 80 năm thuộc Pháp, chúng ta chưa bao giờ có ý định thoát ra khỏi quỹ đạo chính trị Trung Quốc. Ngay cả khi chúng ta đã thắng trong các cuộc chiến chống xâm lược thì chúng ta lại tự nguyện lún sâu vào trong quỹ đạo chính trị của họ. Những triều đại độc lập của Đại Việt, và của Việt Nam hiện đại, vẫn là phên dậu, là phiên thuộc của vương quyền phương Bắc.

Điều này làm cho cuộc chiến chống Trung Quốc lần này mang một ý nghĩa khác: chúng ta muốn một lần và mãi mãi vượt ra khỏi ảm ảnh làm phên dậu của Trung Quốc, chúng ta muốn một lần và mãi mãi thoát ra khỏi quỹ đạo chính trị Trung Quốc. Chúng ta muốn tự do. Chúng ta muốn có công lý giữa các cộng đồng quốc gia láng giềng. Chúng ta đòi được đối xử bình đẳng. Chúng ta đòi được đối xử với danh dự. Chúng ta muốn giữ nguyên vẹn không gian sinh tồn này cho con cháu mai sau.

Những điều đó đã đủ xứng đáng cho một cuộc chiến. Chúng ta không cần phải viện dẫn một hiện hữu nào cao hơn chúng và cao hơn chúng ta. Mỗi cá nhân đã là một hiện hữu cao nhất. “Dân tộc”, nếu khái niệm này xứng đáng tồn tại thì nội hàm của nó không thể vượt lên trên tổng lực của những hiện hữu cao nhất đó. Tổ quốc không trên hết. Mỗi cá nhân của chúng ta mới là trên hết. Chúng ta từ chối nuôi dưỡng sự tồn tại của bất cứ khái niệm “dân tộc”, “tổ quốc” nào cao hơn quyền sống của mỗi cá nhân.

Cuộc chiến chống Trung Quốc lần này, do đó, là một phần của cuộc chiến giành lại tự do và công lý cho từng mỗi cá nhân và cho từng mỗi cộng đồng quốc gia. Chúng ta nhất định không để cho lý tưởng cao thượng đó bị đánh tráo bởi những tư duy hận thù lẩm cẩm của chủ nghĩa dân tộc nhằm tôn thờ một hiện hữu, thật ra là những ảo giác, nào đó cao hơn mỗi cá nhân. Chúng ta nhất định không để bị cuốn vào trong những đam mê thù hận, ngay cả thù hận kẻ lấn ép mình. Phải khẳng định rằng chúng ta không ghét người Tàu, cũng như chúng ta không ghét bất kỳ một cộng đồng dân nào. Phải khẳng định rằng chúng ta không phủ nhận không gian văn hóa Hán mà cha ông chúng ta đã góp phần xây dựng nên. Chúng ta quý mến người Tàu nhưng sẽ làm họ phải khuất phục trước ý chí không khuất phục sức mạnh bá quyền của chúng ta. Chúng ta tôn trọng họ nhưng sẽ làm nổ tung bất cứ một giàn khoan nào phiên lưu trên Biển Đông. Đây là một cuộc chiến đòi hỏi ý chí và sự tỉnh táo, đòi hỏi sự kiên quyết và bao dung. Chỉ có một cuộc chiến được đặt trên nền tảng của những giá trị lớn của tự do và công lý thì chúng ta mới thành công trong cố gắng vượt ra khỏi bóng đè của họ.

Chống một chủ nghĩa dân tộc lớn bằng một chủ nghĩa dân tộc nhỏ hơn là vô vọng. Những đam mê cảm tính được kích dục từ sự nhào nặn lịch sử để nuôi dưỡng thù hận sẽ không giúp được chúng ta. Hơn thế, chúng chứa đựng nguy cơ phản bội các giá trị và bị phản bội bởi quyền lực.

(sẽ viết về nguy cơ phản bội và bị phản bội của tư duy dân tộc chủ nghĩa trong cái note kế tiếp)

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Đào Tuấn – “Tình trạng 30%” và câu chuyện xứ Thanh

Phải khẳng định là cán bộ của chúng ta đang sống “quá tài”, chứ không phải là“quá khổ”, khi mà hầu hết đều chĩnh chện trong bối cảnh lương lậu, phụ cấp chỉ đảm bảo “mức sống âm”, tức là tự “ăn vào mình” để sống.

canbotietkiem.jpg

Phát biểu tại phiên chất vấn hôm 14-6, Đại biểu QH Phạm Xuân Thăng đã đưa ra một định lượng: Có nơi phụ cấp chỉ bằng “vài ngày công lao động phổ thông”. Ấy thế mà thật tréo ngoe, người ta phải “chạy” để được làm cán bộ. Thế mà không có cán bộ nào muốn ra đường làm… cửu vạn. Thậm chí, tuần rồi, một kỷ lục mới được xác lập khi báo chí công bố một con số khiến những người làm dân phải giật mình: Có tới 500 cán bộ ở một xã.

Đó là xã Quảng Vinh, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Đây là địa phương còn tới 30,6% hộ nghèo. Là nơi thu ngân sách tất tật 400 triệu mỗi năm thì mất tới 105 triệu nuôi cán bộ. Và tất nhiên đó là nơi mà cứ làm ra 5 tạ thóc, người dân phải đóng “1 tạ phí”.

Theo NNVN, Quảng Vinh có 15 thôn, 2.000 hộ, 9.500 dân nhưng có tới… 500 cán bộ lớn bé các loại. Tức là cứ 4 hộ dân thì có một “cán bộ”. Số lượng này không dùng chữ “khổng lồ”, không bảo “đông như quân…Nguyên” thực không biết dùng từ nào khác. Ngoài cán bộ có tí “chuyên” được hưởng lương từ NSNN, số cán bộ còn lại đương nhiên sống bằng…thóc do người dân đóng góp. Một vị phó chủ tịch Mặt trận được dẫn lời phát biểu: “Tất cả phụ cấp cho những cán bộ như thế đều được tính bằng thóc. Cứ đến hạn nhận lương là họ lấy tiền theo giá thóc thị trường. Còn xã phải thu phí từ hoạt động sản xuất nông nghiệp của người dân vì ngân sách quá ít ỏi, không gánh nổi. Xã giao chỉ tiêu cho thôn, mỗi thôn 40 triệu đồng, cứ thế mà thu”.

Người 200 cân thóc, kẻ 2 triệu đồng. Thu nhập này đúng là “mức sống âm”, là mở miệng nói “không đủ sống”. Nhưng là “trưởng giả”, là “phú ông” rất nhiều so với chính những người phải đóng thóc nuôi họ. Ở Quảng Vinh, mỗi hộ bình quân chỉ 2 sào ruộng 2 vụ với 5 tạ thóc mỗi năm (chưa trừ 1 tạ đóng phí). Lương cán bộ mỗi tháng, dù “mức sống âm”, dù “tự ăn vào mình” cũng bằng nửa thu nhập của một hộ dân mỗi năm.

Bây giờ thì có lẽ rất nhiều người mới vỗ trán để hiểu cho sự không đủ sống một cách… danh giá của chức dịch các loại.

Rất tình cờ cựu Phó trưởng đoàn ĐBQH Thanh Hóa Lê Văn Cuông là người chất vấn nhiều nhất xung quanh chuyện “cái ghế”. Tháng 6-2006, ông Lê Văn Cuông đã làm nóng nghị trường khi thẳng thắn chất vấn Bộ trưởng Bộ Nội vụ Đỗ Quang Trung về việc chạy chức chạy quyền. Không chịu được lối trả lời “phải được xem xét bằng những trường hợp cụ thể”, năm 2007, ông thậm chí còn chuyển đơn thư khiếu tố về việc “cán bộ xã chạy chức, cán bộ huyện bao che” ở chính Thanh Hóa cho Bộ trưởng Bộ Nội vụ Trần Văn Tuấn. Nghị trường hôm đó không ít nụ cười nửa miệng. Cũng thật khó tin khi đến cái chức bằng hột mè hột cải cũng phải “chạy”. Nhưng “Câu chuyện xứ Thanh” hôm nay có vẻ là câu trả lời thỏa đáng nhất: Không làm gì mà mỗi tháng cũng bằng dân đen chổng mông cày cả năm thì tội gì mà không làm cán bộ.

Thực ra “câu chuyện xứ Thanh” còn có một nguyên do khác mà sách “Phong tục Việt Nam” đã nhắc tới. Đó là việc bỏ tiền mua bằng được một chức dịch trong làng, thậm chí chỉ một chân Nhiêu, chân Xa để thoát tiếng “bạch đinh”, để khỏi bị bắt nạt, để “một tiếng giữa làng hơn một sàng xó bếp”.

Nhưng nói câu chuyện “lạm phát chức dịch”, không thể không nhắc lại “phút thật thà đột xuất” của ông Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Tháp Lê Minh Hoan “Hiện có 30% cán bộ, công chức làm việc tốt, 30% làm việc cầm chừng và 30% có mặt chỉ để lãnh lương” – lời ông Hoan. (Dù sau này Thứ trưởng Bộ Nội vụ Trần Anh Tuấn có lần thanh minh con số 30% là “chưa có thống kê rõ ràng”, là “chỉ là cách nói định tính chứ không phải định lượng”).

Nhưng câu chuyện “tăng cường cán bộ” dường như chưa có dấu hiệu dừng lại. Nhân dân và cử tri còn chưa quên hồi tháng 10 năm ngoái, rất nhiều các vị đại biểu QH đã đề nghị: Tăng số chức danh cán bộ công chức. Thêm cán bộ không chuyên cấp xã. Nâng phụ cấp. Cứ theo ý tứ của 3 cái gạch đầu dòng này thì dường như chúng ta đang thiếu cán bộ trầm trọng và số cán bộ “nghiến răng đương chức” đang đói trầm trọng. Bị đề xuất dữ quá, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Thái Bình khi đó đành hứa sẽ báo cáo, xin ý kiến để sửa nghị định 92. Tuy nhiên, ông cũng khôn ngoan khi ném trả hàng loạt con số. Rằng tổng số cán bộ, công chức từ cấp Trung ương đến các huyện khoảng 270.000 người, tăng 13,7% so với thời điểm đầu nhiệm kỳ của Chính phủ khóa XII. Lượng quan chức cấp xã, phường, thị trấn là 233.000. Con số cán bộ dù “không chuyên trách” từ xã, phường đến thôn ấp thậm chí lên tới 550.000. Và 150.000 bổ sung “tùy tình hình thực tế”.

Tổng cộng số cán bộ ăn lương từ tiền thuế hay tiền thóc của dân lên tới 1,2 triệu người, chiếm khoảng 1,4% so với 85,7 triệu dân.

Họa đơn vô chí, “đông như quân Nguyên”, “30% cầm chừng, 30% không làm gì cả” chỉ là một trong vô số những căn bệnh kinh niên của nền hành chính. Kèm theo đó phải kể đến những loại nan y khác mà chính Bộ Nội vụ cũng thừa nhận. Đó là cơ chế “xin-cho” trong tuyển dụng. Đó là bệnh “sống lâu lên lão làng”. Đó là tình trạng “làm giả hưởng lương thật”. Đó chủ nghĩa cào bằng “Làm nhiều như làm ít, làm ít như không làm”. Và đó là căn bệnh “khô cứng”: “Có vào nhưng khó ra”.

Trở lại với câu hỏi: Vì sao lương không đủ sống nhưng ai cũng muốn làm cán bộ? Câu trả lời có khi đơn giản đến không ngờ. Bởi không có cán bộ nào sống bằng lương, dù ai cũng lĩnh lương. Bởi “trong lương có lậu”. Chẳng phải là trong vở tuồng dân gian “Nghêu-Sò-Ốc-Hến” nổi tiếng, các tác giả dân gian đã dùng một từ rất tuyệt là: “thất lộc”. Quan chức chỉ hết lộc khi “về giời”, hoặc xuống làm bạch đinh.

Dân gian nói gì cấm có sai bao giờ.

Chừng nào mà vẫn còn “tình trạng 30%” , chừng nào những “hột mè hột cải” ở nông thôn vẫn sống bám vào hột thóc như dáng giọt mồ hôi thứ dân, thì chừng đó vẫn sẽ còn tồn tại “câu chuyện xứ Thanh”.

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Đào Tiến Thi – Ai phải chịu trách nhiệm nếu Trung Quốc mời thầu thành công 9 lô dầu khí trên Biển Đông của Việt Nam?

Ngày 5-6-1862, Phan Thanh Giản đại diện cho triều đình ký điều ước Nhâm Tuất cắt ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ cho Pháp. Mặc dù là đại diện cho triều đình, nhưng sau đó Phan Thanh Giản đã bị vua Tự Đức quở trách và Tự Đức giao cho Phan Thanh Giản phải đi chuộc lại 3 tỉnh, coi đó là hành động lập công chuộc tội. Phan Thanh Giản dẫn đầu phái bộ Việt Nam sang Pháp nhưng kết cục việc chuộc đất không thành. Năm 1867, Pháp đánh tiếp 3 tỉnh miền Tây, Phan Thanh Giản thấy sức mình chống không nổi đã giao nốt 3 tỉnh miền Tây cho giặc và sau đó uống thuốc độc tự tử.

Phan Thanh Giản đã tự nhận trách nhiệm để mất Nam Kỳ.

Ngày 20-11-1873, quân Pháp tấn công thành Hà Nội lần thứ nhất, Tổng đốc Nguyễn Tri Phương không giữ được thành đã rút gươm tự vẫn. Nguyễn Tri Phương đã tự nhận trách nhiệm để mất Hà Nội.

Ngày 25-4-1882, quân Pháp tấn công Hà Nội lần thứ hai, Tổng đốc Hoàng Diệu không giữ được thành đã thắt cổ tự tử. Di biểu viết trước khi chết có câu: “Thành mất không sao cứu được, thật hổ với nhân sĩ đất Bắc lúc sinh thời”. Hoàng Diệu đã tự nhận trách nhiệm để mất Hà Nội.

Trên đây chỉ là một vài tấm gương trong hàng loạt tấm gương tuẫn tiết trong công cuộc chống Pháp cuối thế kỷ XIX. Tất nhiên việc đó ngày nay chúng ta đều hiểu, Phan Thanh Giản, Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu,… là bộ phận tiến bộ của triều đình Tự Đức. Trách nhiệm mất nước thuộc về triều đình nhà Nguyễn đứng đầu là Tự Đức. Các nhân vật nói trên thực sự họ cũng đã làm tất cả những gì có thể để cứu nước và khi thất bại họ đã tự nhận lấy trách nhiệm bằng việc quyên sinh.

Giở lại lịch sử gần đây, để mất Hoàng Sa năm 1974, mất Gạc Ma năm 1988 chưa thấy ai đứng ra nhận trách nhiệm.

Trong các tháng 6, 7, 8 năm 2011 diễn ra một số cuộc biểu tình ở Hà Nội và Sài Gòn nhưng bị chính quyền ra sức ngăn cản. Cách ôn hòa nhất là họ vận động không đi biểu tình. Họ bảo rằng việc bảo vệ độc lập, chủ quyền của đất nước “đã có Đảng và Nhà nước lo”. Và cuối cùng chính quyền ra hẳn lệnh cấm biểu tình và đàn áp khốc liệt những ai còn cố đi.

Theo chúng tôi các cuộc biểu tình lớn nhỏ ấy ngoài việc làm thức tỉnh tinh thần dân tộc, thì trước hết, nó đã làm chùn tay những kẻ hiếu chiến cầm quyền ở Bắc Kinh, Nhưng chẳng bao lâu sau, khi chính phủ ta đã dẹp xong các cuộc biểu tình thì nhà cầm quyền Bắc Kinh lại tiếp tục gây hấn. Ngoài các hành động quen thuộc như bắt tàu ngư dân, cho tàu của họ vào đánh cá trong vùng biển của ta, thì họ còn tiến hành một loạt hoạt động mới như nâng cấp hành chính và tiến hành khai thác Hoàng Sa, Trường Sa. Đặc biệt, sự kiện mới đây nhất, ngày 23-6-2012, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã cho Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) công bố mời thầu quốc tế với 9 lô dầu khí nằm sâu trong vùng đặc quuyền kinh tế, thậm chí cả thềm lục địa của Việt Nam (tổng diện tích của khu vực này là 160.129,38 km2).

Theo ông Trần Công Trực, nguyên Trưởng Ban biên giới Chính phủ thì:

“Việc CNOOC thông báo mời thầu là một hành động tiếp theo trong chuỗi chiến lược của Trung Quốc đối với tham vọng “đường lưỡi bò” nhằm biến 80% diện tích biển Đông thành ao nhà của họ. Có thể khẳng định đây là bước đi mới hết sức thâm hiểm của Trung Quốc.

Việc làm này của Trung Quốc không đơn giản là hành động “răn đe” khi Quốc hội Việt Nam vừa thông qua Luật Biển Việt Nam mà là một sự tính toán, mưu đồ sâu xa, có kế hoạch từ trước. Vì thế, Việt Nam phải chuẩn bị một kế hoạch đối phó kịp thời và hiệu quả. Ngoài việc có những phản ứng ngoại giao có tính nguyên tắc thì Việt Nam phải có hành động cụ thể”. (Báo Người Lao động 29-6-2012)

Nếu theo tường thuật của Tuổi trẻ online ngày 28-6-2012 thì ông Trần Công Trực còn nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng hơn thế: “Đây là một bước đi cực kỳ nguy hiểm, đáng quan tâm, không thể chỉ cho đây là “đòn gió” mà thực chất là bước đi cụ thể, nguy hiểm của Trung Quốc”. (Ông Trực một lần dùng chữ “nguy hiểm”, một lần dùng chữ “cực kỳ nguy hiểm”)

Tuyên bố của Hội Luật gia Việt Nam ngày 26-6 cũng nêu rõ: “Việc làm của CNOOC đã vi phạm nghiêm trọng Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 mà chính Trung Quốc là quốc gia thành viên, đồng thời vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam” (Báo Lao động 29-6-2012).

Theo tôi, đây là hành động leo thang trắng trợn nhất kể từ khi họ đệ trình đường lưỡi bò lên Liên hợp quốc (7-5-2009). Nếu như năm ngoái với hành động 2 lần cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của ta chỉ là hành động “thử gân”, khiêu khích, thì hành động năm nay là hành động thực thi, nếu có điều kiện.

Giáo sư C.Thayer, Học viện Quốc phòng Ô-xtrây-li-a có cảnh báo rằng “bất cứ công ty dầu khí nước ngoài nào có ý định tham gia thầu với Trung Quốc tại các lô nằm trong vùng thềm lục địa của Việt Nam đều phải thấy mức độ rủi ro rất cao và phải “suy nghĩ thật kỹ” trước khi quyết định. (Nhân dân điện tử 29-6-2-2011). Mức độ rủi ro rất cao và phải “suy nghĩ thật kỹ” nghĩa là khả năng này khó xẩy ra nhưng không phải là không thể xẩy ra. Theo một nguồn tin khác thì khả năng này hoàn toàn có thể xẩy ra. Website CRI online 28-6 viết:

“Ngày 24, trang web “Nhật báo nhà tư vấn Phi-li-pin” đưa tin, Công ty Dầu mỏ Philex Phi-li-pin đang chuẩn bị cùng Tổng công ty Dầu mỏ Hải dương Trung Quốc khai thác dầu mỏ ở bãi Lễ Lạc trên Nam Hải.

Ông Vin-xơn Ni-a-bông, Giám đốc phụ trách quan hệ công chúng, phòng hợp tác đối ngoại của Công ty Dầu mỏ Quốc gia Ma-lai-xi-a cho phóng viên biết, công ty “không nhấn mạnh tranh chấp chính trị, chủ yếu xem xét lợi ích kinh tế, thông thường triển khai hợp tác khai thác trên danh nghĩa nhà thầu, thông qua khai thác, phân chia lợi nhuận, mang lại lợi ích kinh tế cho Ma-lai-xi-a”.

Giám đốc chuyên trách tài vụ của Công ty Dầu mỏ Quốc gia Thái Lan cho biết, lần này Tổng công ty Dầu mỏ Hải dương thông báo mở thầu 9 lô dầu khí trên Nam Hải, để hợp tác thăm dò, khai thác với công ty nước ngoài, Công ty Dầu mỏ Quốc gia Thái Lan có hứng thú, sẽ thảo luận tính khả thi về khai thác dầu mỏ trên vùng biển Nam Hải.

http://vietnamese.cri.cn/421/2012/06/28/1s174758.htm

Sự đời nhiều khi như thế: các ông lớn không dám làm (vì phải giữ thế chiến lược lâu dài và phải giữ cả thể diện quốc gia) nhưng ông nhỏ lại dám! Vì nhỏ thì chỉ cần lợi nhỏ và không cần thể diện.

Vậy là, trong việc này, Trung Quốc thành công hay không chủ yếu phụ thuộc vào mức độ phản ứng của Việt Nam chứ không nên tin rằng không có anh nào dám vào.

Vậy ta phải làm gì? Theo ông Trần Công Trực thì “Ngoài việc có những phản ứng ngoại giao có tính nguyên tắc thì Việt Nam phải có hành động cụ thể”.

“Hành động cụ thể” là hành động gì? Lời “cực lực phản đối” của ông Lê Thanh Nghị là cần thiết nhưng không phải là hành động cụ thể. Như hàng trăm vụ “cực lực” khác, Trung Quốc đều bỏ ngoài tai. Nếu có tập đoàn nào đó trúng thầu và khai thác thì liệu Việt Nam có dám đem quân đội ra đánh đuổi họ không? Chắc là không, vì “đánh chó phải ngó chủ”! Trong khi đó có một cách thật dễ và thật hiệu quả là toàn dân xuống đường biểu thị khí thế quật cường của dân tộc, cho thấy nhân dân ta sẵn sàng đương đầu ngay cả khi Trung Quốc phát động chiến tranh, thì nhà cầm quyền Trung Quốc chắc chắn phải run sợ. Vì họ quá biết trong lịch sử, một khi dân tộc Việt Nam đã đoàn kết lại và quyết tâm chiến đấu thì những đội quân xâm lược hùng mạnh của họ đều tan tác, tan tác đến kinh hồn bạt vía có khi phải “chừa” hàng trăm năm mới lại dám tiến đánh. Và cũng chỉ khi toàn dân Việt Nam thể hiện quyết tâm bảo vệ Tổ quốc thì bạn bè quốc tế mới giúp đỡ, chứ không ai giúp đỡ kẻ ngồi không. Thế nhưng việc nhân dân tham gia bảo vệ Tổ quốc bằng hành động trên đã bị nhà cầm quyền quyết tâm ngăn chặn và tướng Nguyễn Chí Vịnh đã từng sang hứa với Trung Quốc “không để tiếp diễn”. Những người từng đi biểu tình thì ít nhiều đều đã “nếm mùi yêu nước”: người bị bắt, người bị đánh, người bị tù, người mất việc, người mất chỗ ở, người bị cơ quan kiểm điểm. Và tất cả đều bị bôi nhọ danh dự như những kẻ phá quấy, tiếp tay cho phản động.

Và như vậy thì khả năng 9 lô dầu khí trên tổng diện tích 160.129,38 km2 của Biển Đông của ta bị mất là điều có thể diễn ra. Sau đó, cái gì sẽ mất tiếp theo thì khỏi bàn. Thực ra chỉ cần được 1/9 lô dầu kia thì Trung Quốc cũng đã thắng. Thảm họa mất nước của ta trong tình hình hiện nay theo nhiều người tiên đoán là sẽ mất từng phần theo chiến lược “tàm thực” (tằm ăn) của Trung Quốc.

“Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” (Sự hưng vong của quốc gia có trách nhiệm của cả những người dân hèn mọn). Thế nhưng Đảng và Nhà nước nhất nhất chỉ cho riêng mình quyền “hữu trách”.

Trước khi đi Pháp đàm phán (1946), Chủ tịch Hồ Chí Minh đã phải hứa với đồng bào:

“Bất kỳ bao giờ, bất kỳ ở đâu, tôi cũng chỉ theo đuổi một mục đích, làm cho ích quốc lợi dân. Vậy nên lần này, tôi xin hứa với đồng bào rằng: Tôi cùng anh em đại biểu sẽ gắng làm cho khỏi phụ lòng tin cậy của quốc dân”. (HCM toàn tập, tập 4).

Riêng với đồng bào Nam Bộ, mảnh đất đã từng bị triều Nguyễn bán cho Pháp, người đứng đầu chính phủ lúc ấy thấy cần phải hứa chắc chắn hơn:

“Được tin tôi cùng đoàn đại biểu qua Pháp để mở cuộc đàm phán chính thức, đồng bào cả nước, nhất là đồng bào Nam Bộ đều lấy làm bâng khuâng. Bâng khuâng là vì chưa biết tương lai của Nam Bộ sẽ ra thế nào. (…) Tôi xin đồng bào cứ bình tĩnh. Tôi xin hứa với đồng bào rằng Hồ Chí Minh không phải là người bán nước. (HCM toàn tập, tập 4).

Hồi khoảng 1976, tôi nghe một vở kịch nói trên Đài TNVN, nói về những ngày tính mạng dân tộc “ngàn cân treo sợi tóc” năm 1946. Tôi không nhớ là sau khi ký với Pháp Hiệp định sơ bộ 6-3 hay là Tạm ước 14-9, nhân vật Hồ Chí Minh của vở kịch đã có lời tuyên bố: “Tôi ký và tôi sẽ chịu trách nhiệm trước lịch sử”.

Vì vậy, bước vào cuộc kháng Pháp, chúng ta gần như chỉ có tay không nhưng lòng dân đầy tin tưởng, và đó là yếu tố quyết định của chiến thắng.

Việc trước mắt của đất nước tại thời điểm này: Nếu để mất 9 lô dầu khí (trên tổng diện tích 160.129,38 km2), thì ai phải chịu trách nhiệm? Liệu có nhà lãnh đạo nào đứng ra cam kết với nhân dân rằng cá nhân ông ta, với tư cách là người đứng đầu đất nước, sẽ đảm bảo hoàn toàn việc bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia, trước mắt là 9 lô dầu khí trên Biển Đông?

Đào Tiến Thi

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Thành – Thân gửi hai chị công an Hà Nội ;)

hoc-vien-canh-sat-nhan-dan_1316683458_5205_660x374.jpg Nữ cảnh sát Nhân Dân (Minh họa) – Ảnh Internet

Em vừa mới trải qua 9 ngày thực tập ở Tam Đảo. Vui có, buồn có, bực mình cũng có. Nhưng phải nói rằng trong 9 ngày qua thì có một chuyện làm em quá khó hiểu, nên về đến nhà là em phải viết ngay cái note này để chia sẻ cùng anh chị em.

Hôm kia, 27/6/2012, đang chuẩn bị đi ăn cơm chiều với các bạn thì em nhận được một cuộc điện thoại từ bố. Bố nói rằng có 2 chị an ninh, 1 người phụ trách ở trường mình (Đại học Khoa học tự nhiên – ĐHQGHN) và một chị phụ trách ở mấy trường kinh tế gì đó, cũng trong địa bàn thủ đô HN, có gặp và nói chuyện với bố khoảng 40 phút. Nội dung của câu chuyện thì cũng khá “đơn giản”, nó xoay quanh việc em đi đá bóng với No-U FC. Họ đưa ra một bức ảnh em chụp cùng các anh chị em khác và nói cho bố em về đội bóng, có bao nhiêu người là sinh viên, bao nhiêu người đã đi làm… Sau đó thì họ hỏi bố em xem tình hình em ở nhà như thế nào, ở trường học ra làm sao…

Quả thật, em không bất ngờ về sự xuất hiện cuộc gặp này, nhưng bất ngờ là ở chỗ tại sao tận bây giờ nó mới diễn ra, vì em tham gia No-U từ những ngày đầu tiên! Thế nhưng nội dung cuộc “nói chuyện” kiểu này thì em cũng bó tay, không hiểu họ muốn gì ở em, cũng như ở gia đình em nữa. Em thì ít học, chỉ dám đoán chắc 2 chị muốn “nhắn nhủ” tới bố em bảo không cho em đi đá bóng nữa…

Nhưng các chị ạ, làm thế với em không có tác dụng gì nhiều đâu. Mà em cũng khuyên các chị đừng làm mấy việc vô ích đó nữa. Các chị đang sống bằng tiền thuế của dân, trong đó có bố mẹ em, họ đóng thuế để các chị theo dõi em đi đá bóng ạ??? Vả lại, đá bóng là việc rèn luyện thể thao, ngày xưa bác Hồ chẳng giơ hai quả tạ lên “Tự tôi ngày nào cũng tập” đấy thôi. Đây chúng em đang “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, “khỏe để BẢO VỆ TỔ QUỐC” đấy chứ. 1 tuần em đá có 1 buổi thôi, chưa được “hàng ngày” như Bác đâu. Em vẫn còn phải học hỏi bác nhiều mà…

Tiếc là bố em lại chưa hỏi tên hai chị, nhưng em nghĩ kiểu gì cũng còn có lần sau, ai gây ra thì nên để người đó chịu, các chị cứ gặp thẳng em, ở trường cũng được, ở nhà cũng được, rồi lúc đó các chị thích gọi thêm ai thì tùy, chứ không nên đợi lúc em đi vắng rồi mách lẻo với bố em như vậy, làm thế thì nó xấu mất hình ảnh “công an nhân dân” của mấy chị, không hay. Còn việc các chị làm, đối với em mà nói chẳng có gì khiến em phải giận, chứ đừng nói là thù oán. Trong mắt em thì các chị cũng chỉ là làm theo lệnh của cấp trên mà thôi. Mà phàm làm người, lại không được hành động theo lương tâm của mình, thì khổ lắm các chị ạ. Với em thì không sao, nhưng em hi vọng rằng các chị đừng làm khó các anh em trong đội bóng nữa…vì em biết đã có người anh em trong đội bị an ninh về tận quê khủng bố cha mẹ và hàng xóm, phao tin rằng anh ấy đang “ăn tiền của các thế lực thù địch”, đang “âm mưu lật đổ chính quyền”,… toàn là trọng tội thôi à, trong khi thật sự thì anh ấy chỉ đá bóng. Hết. Thêm nữa là, em đã sẵn sàng để 1/7 này xuống đường biểu tình cùng anh chị em. Chả biết cuộc gặp của hai chị có phải để “dằn mặt” em trước vụ này không, nhưng em cũng nói luôn là các chị có ngăn cản cũng vô ích mà thôi.

Lời cuối cùng, xin Chúa cứu rỗi linh hồn của hai chị khỏi mọi tội lỗi. Chân thành.

_______________________

Thư của một nông dân

Kính thưa quý bạn đọc, chủ trang vừa nhận được email của bạn đọc vốn là dân oan mất đất tại Bắc Ninh. Tuy là thư riêng, lời lẽ rất mộc mạc, nhưng xin công bố ra đây để quý bạn đọc hiểu được tâm tình của những người nông dân trước tình cảnh tổ quốc lâm nguy. (Thư có sửa vài lỗi chính tả)

Kính gửi bác Xuân Diện và các bác trí thức Hà Nội,

Tôi là một nông dân ở Từ Sơn, Bắc Ninh ngay gần Hà Nội. Vốn là bộ đội chống Tàu năm 79, tôi phục viên về quê hương xây dựng gia đình từ năm 1985. Vốn gia cảnh chẳng sung túc gì, mấy năm gần đây lại dính đến chuyện đấu tranh chống tham ô đất của quan tham địa phương, nên gia đình tôi còn rất khó khăn. Bản thân đã từng bị xã hội đen do chính quyền, doanh nghiệp thuê mướn hành hung mấy lần suýt chết. May nhờ phúc đức ông bà dòng họ còn dày lắm nên còn bảo toàn được tính mạng.

Tôi biết đến trang của bác ngày xưa và trang danoan2012 này qua mấy ông bạn cùng bộ đội phục viên bên xã Cửu Cao huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên cũng là người dân oan mất đất, kể cũng hơi muộn vì họ đã chiếm cả rồi. Tôi biết bây giờ có nhờ cậy đến bác kể cũng khó lắm. Nhưng quả thật mỗi lần vào trang này, tôi vẫn nhen nhóm lên trong lòng một tia hy vọng gì đó rất mong manh rằng các bác, các cô trí thức… các vị là tinh hoa của dân tộc sẽ chỉ cho chúng tôi, những người cần lao, kém học một con đường để đấu tranh dành lấy quyền được mưu cầu hạnh phúc như Bác Hồ đã nói trong tuyên ngôn độc lập.

[…]

Chuyện đấu tranh chống cái sai trái trong xã hội này còn rất dài, mặc dù chưa trực tiếp nhờ được các bác bên Hà Nội được việc gì cụ thể, nhưng chúng tôi xin trân trọng cảm ơn quý cô quý bác đã xả thân mình cùng chiến đấu chống lại những kẻ cướp ngày trên mảnh đất quê hương ta như ở Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản, Đắk Nông… và nhiều nơi khác nữa.

Mấy hôm nay, chúng tôi có đọc lời kêu gọi của các bác trên trang này và nhiều trang khác nữa bên bác Ba Sàm để đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược… Chúng tôi đã suy nghĩ rất nhiều và thấy rằng những mối lo toan thường nhật của chúng tôi rất bé nhỏ so với việc các bác đang phải lo cho xã hội. Chúng tôi thấy mình cần phải đoàn kết lại, phải đứng lên để bảo vệ giới trí thức các bác trước sự đàn áp hèn hạ của chính quyền. Vì vậy chúng tôi quyết là sẽ sang Hà Nội vào ngày 1/7 tới đây để tham gia vào ngày hội của non sông. Bà con chúng tôi đã dặn nhau là gác mọi việc riêng lại để sang đó chỉ để biểu thị lòng yêu nước chống quân bành chướng Trung Quốc xâm lược cùng với các bác, thấy chỗ nào đông cứ đi hoà lẫn vào, thấy ai bị bắt là hô lên xông vào cứu. Cờ tổ quốc thì chúng tôi đã mua sẵn đây, nhưng ngặt nỗi là còn biểu ngữ thì chúng tôi chẳng có gì và chưa biết ghi thế nào cho chuẩn chỉ… mong các bác có đi biểu tình thì in thêm và chia cho chúng tôi với… Với kinh nghiệm đấu tranh của nông dân chúng tôi bên Hà Nội, chính quyền họ chỉ sợ khi chúng ta có số đông và đoàn kết, và nhất là khi ta sẵn sàng chiến đấu như không còn gì để mất.

[…]

Có đôi điều tâm sự chân quê, mong các bác nhận lấy. Hẹn gặp các bác lúc 8 giờ tại Bờ Hồ chủ nhật này.

Kính chúc các bác luôn mạnh khoẻ.

Nông dân Bắc Ninh
Nguồn: http://danoan2012.blogspot.dk/2012/06/thu-cua-mot-nong-dan.html

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Lâm Nguyên – Thủ đoạn chính trị hay đối sách chiến lược?

Kính gửi BBT báo Dân Luận

Trước dư luận đang xôn xao về PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM, tôi thấy cần phải đưa ra một vài ý kiến để độc giả rộng đường suy nghĩ.

Tôi mong BBT cho đăng bài viết dưới đây để đọc giả có thể tham khảo.

Cám ơn BBT báo Dân Luận

Lâm Nguyên

Sự kiện Con đường Việt Nam đang gây tác động mạnh đến dư luận, xáo trộn suy nghĩ của cả thành phần đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Sự hồ nghi ban đầu đang dần chuyển sang tin tưởng. Đầu tiên nhiều người cho rằng những người chủ xướng Con đường Việt Nam dùng thủ đoạn chính trị bằng cách lợi dụng lý tưởng của Chủ nghĩa cộng sản của Mác để tránh bới sự đối đầu với Đảng cộng sản cầm quyền hiện nay. Mà đã là thủ đoạn thì không đáng tin. Nhưng có lẽ do sự thù ghét những hậu quả tàn bạo của Chủ nghĩa cộng sản do Lê-nin tạo ra mà những người đả kích nó đã mất đi sự khách quan. Chúng ta hãy nhớ rằng trường phái Dân chủ xã hội đang thịnh hành ở các nước Bắc Âu như Na Uy, Thụy Điển, Đan Mạch, Phần Lan… chính là xuất phát từ lý tưởng của học thuyết Mác. Các bạn có thể tham khảo nhanh tại đây [http://en.m.wikipedia.org/wiki/Social_democracy]

Tóm tắt nội dung này là cùng xuất phát từ những người ủng hộ và theo đuổi lý tưởng của Mác nhưng Lê-nin và Bernstein đã phát triển theo hai quan điểm khác nhau. Lê-nin thì dùng cách mạng bạo lực và sau đó là chuyên chính vô sản (thực chất là một loại độc tài tập thể), dẫn đến tước đoạt quyền của con người và lừa dối dân chúng. Liên Xô, Đông Âu, Trung Quốc, Việt Nam, Cu Ba là những hậu duệ xuất sắc của trường phái Lê-nin hay thường gọi là Chủ nghĩa Mác-Lênin,, không những không tiến về lý tưởng cộng sản mà còn đi ngược lại và làm ô uế danh tiếng của Mác. Còn Bernstein và những người bạn của mình đã theo đuổi lý tưởng Mác bằng một cách nhìn khoa học khách quan, xét lại những gì không phù hợp của học thuyết Mác và phản đối các sự thay đổi mang tính cách mạng loại bỏ và thay thế. Họ ủng hộ sự cải cách từng bước nhưng sâu sắc thông qua việc tạo điều kiện cho giai cấp công nhân có cơ hội phát triển tốt trong xã hội. Từ đó làm giảm mâu thuẫn giai cấp nên làm xã hội ổn định và phát triển.

Nếu bạn nào không đọc được tiếng Anh của phần tham khảo trên thì có thể đọc bài này [http://danluan.org/node/11378] là một phần của quyển sách Hành trình vào bản chất của dân chủ và thịnh vượng của ông Trần Huỳnh Duy Thức, người chủ xướng của Con đường Việt Nam, ông Thức đã phân tích và dẫn giải, so sánh rất hay về hai trường phái Xã hội chủ nghĩa của Lê-nin và Dân chủ xã hội của Bernstein vốn đã từng bị Lê-nin quy chụp là chủ nghĩa xét lại phản động và đặt ngoài vòng pháp luật. Nhưng giờ đây, ở những nơi đã từng theo con đường của Lê-nin thì không những chính ông ta bị báng bổ mà Mác, người ông ta tôn là thầy cũng bị mang tiếng xấu. Trong khi đó trường phái Dân chủ xã hội đã đưa các nước Bắc Âu trở thành những quốc gia dân chủ, giàu có, thanh bình và văn minh nhất thế giới. Điều trớ trêu là ở những nước này, hình ảnh của Mác lại được đánh giá rất tích cực.

Đọc những phần đã công bố trong quyển sách nói trên và quyển Con đường Việt Nam, và nhiều bài viết khác của ông Thức có thể thấy rằng ông Thức mong muốn cho đất nước được yên bình, dân chủ, công bằng, thịnh vượng và văn minh giống như các nước Bắc Âu. Không nhớ ở một bài nào ông đã từng viết đại ý rằng Việt Nam nên trung lập như Thụy Sĩ, làm cái chợ của thế giới thì sẽ tránh được những cuộc chiến tranh giống như Thụy Sĩ đã tránh được vì là túi đựng tiền của cả thế giới vậy. Đọc mục tiêu, cương lĩnh của Phong trào Con đường Việt Nam cũng có thể thấy khá nhiều điểm tương đồng với quan điểm Dân chủ xã hội. Chẳng hạn như Con đường Việt Nam phản đối sự thay đổi theo kiểu cách mạng loại trừ và ủng hộ sự thay đổi từng bước nhưng bền vững. Qua những tác phẩm của mình, ông Thức cũng thể hiện rõ thái độ phản đối kịch liệt chủ nghĩa Lê-nin và những sự chuyên chế áp đặt, bạo lực của học thuyết này. Do vậy khó mà nói được là ông ủng hộ chủ nghĩa xã hội theo kiểu mà mọi người đã bị nó ám ảnh lâu nay.

Cho nên tác giả viết bài này cho rằng đây không phải là một thủ đoạn chính trị, mà là một đối sách chính trị rất chiến lược của Con đường Việt Nam cho bối cảnh chính trị, kinh tế, xã hội hiện nay của Việt Nam. Trước tình hình khủng hoảng, bế tắc và tan rã niềm tin như hiện nay có lẽ Bộ chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ chớp lấy thời cơ này mà lấy lại niềm tin của dân bằng cách chấp nhận những yêu sách của Phong trào này. Ngược lại việc đàn áp nó có thể sẽ dẫn đến một sự sụp đổ nhanh chóng nhất của chế độ cộng sản so với bất kỳ khả năng tác động nào từ bên ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam.

Cầu mong cho các nhân vật cao cấp của chính quyền cộng sản có được những người tỉnh táo sáng suốt nhìn ra thế trận này.

Tp. HCM, ngày 29 tháng 6 năm 2012

Lâm Nguyên

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Giới thiệu về Dân chủ Xã hội (Social Democracy) (phần 1)

Lời tòa soạn Dân Luận: Bản dịch này được Tqvn2004 thực hiện cách đây 3 năm, đăng trên diễn đàn X-cafevn.org phiên bản 1. Nhân có cuộc tranh luận về Con đường Việt Nam, xin đăng lại để độc giả tham khảo.

Lời tòa soạn X-cafe: Xin giới thiệu tới độc giả chủ nghĩa dân chủ xã hội, một chủ nghĩa được coi là kết tinh được tinh hoa của các chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội. Chủ nghĩa này đã và đang được thực hiện thành công ở các nước Bắc Âu, đem lại cuộc sống ấm no và bình đẳng cho người dân ở đây. Hi vọng rằng đây sẽ là một giải pháp trung gian cho những người cộng sản và dân chủ!

Dân chủ xã hội (Social democracy) là một ý thức hệ chính trị xuất hiện từ cuối thế kỷ 19 từ chủ nghĩa xã hội (Socialism). Không giống như chủ nghĩa xã hội, với mục tiêu thay thế toàn bộ chủ nghĩa tư bản (Capitalism), chủ nghĩa dân chủ xã hội nhắm tới cải tạo chủ nghĩa tư bản để loại bỏ những bất bình đẳng của chủ nghĩa này.

quoleft.png
Không giống như chủ nghĩa xã hội, với mục tiêu thay thế toàn bộ chủ nghĩa tư bản (Capitalism), chủ nghĩa dân chủ xã hội nhắm tới cải tạo chủ nghĩa tư bản để loại bỏ những bất bình đẳng của chủ nghĩa này… quoright.png

Quốc tế Xã hội Chủ nghĩa (Socialist International hay SI) — một tổ chức toàn cầu của các đảng dân chủ xã hội (social democracy) và xã hội dân chủ (democratic socialist) — định nghĩa chủ nghĩa dân chủ xã hội như một hình thức lý tưởng của nền dân chủ, với khả năng giải quyết những vấn đề xảy ra trong chủ nghĩa tư bản không có sự điều chỉnh. Quốc tế Xã hội nhấn mạnh các nguyên tắc sau đây: Thứ nhất, Sự tự do

Filed under: Dân Luận

Hà Sĩ Phu – Sửa Hiến pháp từ đâu?

Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam vừa tổ chức Hội nghị lần thứ 9 tại Hà Nội, trong đó có các kiến nghị sửa đổi, bổ sung Hiến pháp 1992. Tại hội nghị, việc đánh giá tình hình đã tương đối mạnh dạn hơn trước, song khâu quan trọng nhất là truy tìm nguyên nhân thì quá sơ sài, hầu như bị bỏ qua. Nguyên nhân chưa sáng tỏ thì thuốc chữa sẽ chỉ là suy diễn áng chừng theo đủ thứ sách vở, mà Y học gọi là “phác đồ điều trị bao vây”, như hiệp sĩ cứ chọc gươm khắp vùng may ra thì trúng. Vì thế, hai kiến nghị chính cho việc sửa đổi Hiến pháp 1992 là thực hiện Quyền Phúc quyết của dân và có Điều luật riêng về sự lãnh đạo của Đảng (ĐCSVN) mà hội nghị đưa ra nghe thì lớn lao, nhưng e rằng cũng chỉ là hai đường gươm “chém gió”, cùng lắm là sát thương được mấy chú sâu nhãi nhép, rồi đâu vẫn vào đấy.

Thật vậy, theo GS Lưu Văn Đạt, Chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn Dân chủ Pháp luật của Ủy ban Trung ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam xác nhận thì thực tiễn “bắt đầu có sự đối lập hoàn toàn giữa nhân dân với chính quyền” (mà chính quyền này mệnh danh là của dân do dân và vì dân). Thực tế lộn ngược này quá lớn, không thể giải thích bằng mấy câu khơi khơi mà xong.

Thực tiễn thứ hai là các hiến pháp của Việt Nam, tuần tự là Hiến pháp các năm 1946 – 1959 – 1980 – 1992 thì ai cũng biết ngày càng kém dân chủ so với Hiến pháp đầu tiên 1946! Song song với đồ thị đi xuống liên tục của Hiến pháp là đường đi lên liên tục về quyền lãnh đạo của Đảng ngày thêm vững chắc, và đương nhiên ngày càng tiến gần lên cái đích “Xã hội chủ nghĩa”, không ai dám nói khác! Một đồ thị tuyến tính liên tục đi lên, ứng với một dãy giá trị tuyến tính liên tục đi xuống, từ tương quan tỷ lệ nghịch này rút ra kết luận gì, quy luật toán học rất đơn giản này xin nhường cho một em học sinh cấp hai, tiếc thay không một đại biểu nào phân tích.

Trong khi độ dân chủ giảm dần, đạo đức xã hội giảm dần theo một chiều như vậy, thì phần GIẢI PHÁP của bất cứ nghị quyết nào cũng không thể thiếu một câu kinh điển “TĂNG CƯỜNG sự lãnh đạo của Đảng”. Một anh thợ máy TĂNG điện áp thấy máy càng hỏng mà cứ thuận tay TĂNG điện áp mãi thì đúng là một anh thợ… khùng!

Trở lại hai kiến nghị cụ thể. Thứ nhất là vấn đề PHÚC QUYẾT HIẾN PHÁP: Đây chỉ là thao tác chuyên môn có tính kỹ thuật của các nhà soạn thảo luật, tự nó không quyết định thể chế dân chủ hay không dân chủ. Ai Cập có quyền Phúc quyết hiến pháp nhưng không dân chủ, trong khi Anh, Đức, Mỹ, Thụy Điển, Phần Lan… không cần quyền Phúc quyết ấy vẫn là những thể chế dân chủ tiên tiến [1].

Còn nói đến Luật về sự lãnh đạo của Đảng, cũng như luật biểu tình hay trăm thứ luật khác đều có tính hai chiều: luật của Vua thì lợi cho vua thiệt cho dân, CHỈ KHI NÀO CÓ DÂN CHỦ THỰC SỰ để có luật do các đại biểu thực sự của dân làm ra mới bảo vệ được dân, hạn chế được quyền của vua, ấy mới là luật của chế độ Pháp quyền, nếu không thì luật chỉ củng cố thêm chế độ độc tài. Nay vua lại sai người của vua soạn luật cho vua thì chỉ là đánh bùn sang ao, có thay đổi tý chút cũng chẳng đáng gì. Muốn đổi mới rất nhiều nhưng với một điều kiện tiên quyết không thể nhân nhượng là giữ nguyên điều 4, đảm bảo sự lãnh đạo của một Đảng duy nhất (nói gì thì nói, lãnh đạo là cứ phải trực tiếp, toàn diện và tuyệt đối, không chia sẻ với ai), thì sự tự do ấy khác nào trò chơi Hổ quyền, xích con Hổ lại bằng xích sắt rồi bắt nó phải “tự do” đấu với một đàn voi hung hãn được trang bị đến tận răng… nanh!

Một xã hội, khi triết lý chính trị, cấu trúc chính trị còn “có vấn đề” thì sự tu sửa điều nọ luật kia cũng sa vào vòng luẩn quẩn.

Cũng vì những lý do ấy, xin thưa với Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam một sự thật nữa: Nhân dân thấy quyền PHẢN BIỆN được đề cao nhưng thực hiện trong khuôn khổ của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam thì dân tôi hết hy vọng. Lời nói ấy biết chẳng khiến nhau vui lòng, nhưng chẳng nói ra thì quý vị cũng biết tỏng.

30-6-2012

Hà Sĩ Phu

___________________

[1] Mai Thái Lĩnh: Hiến pháp Việt Nam cần được sửa đổi một cách căn bản [VOA]

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Đinh Tấn Lực – Cuộc Triệt Thoái Chiến Lược 2012

“Bá cáo thất lạc một đôi giày cao gót màu hồng, mũi hở lỗ nhỏ, da thật, hàng hiệu, số 37, có đệm mút silicon Combo bảo vệ gót, bị đánh rơi trên tuyến đường từ 34 Láng Hạ đến Câu lạc bộ ‘Đi lên bằng đôi chân của chính mình’, đối diện chếch vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Ai nhặt được xin vui lòng đem đến câu lạc bộ hoàn trả, sẽ hậu tạ”.

Bản bá cáo không ký tên khổ chủ, nhưng do các bản tin dồn dập trên trang nhất các tờ báo thừa xã luận và dư lá cải mấy hôm nay, cư dân Hà Nội đoán non đoán già ra nhiều chuyện…

Hóa ra là có người bị sút giày trên đường tháo thân, mà các báo không chịu nói rõ ngọn nguồn.

Cho tới nay chưa nghe một ai nhắn tin tìm thấy và hoàn trả đôi giày da hàng hiệu đó, nhưng ngẫm sâu hơn, người ta đã tìm thấy một niềm vui nho nhỏ khác, là báo chí trong lề/ngoài sạp đã chọn cách thông tin dữ kiện vừa đủ cho người đọc tự luận rồi rỉ tai nhau những tình tiết mắm muối, cho tới khi bản tin thành món kho quẹt. Như Rứa, bạn Son sẽ không có cớ để hành tỏi gì được.

Còn dân mạng thì gú gờ chấm tiên lãng rầm rập. Các bản tin bật ra bôm bốp hàng nghìn bức ảnh người đẹp “bát nhang”, nói theo nhà thơ Khế Ngọt, đang điệu đàng “cat walk” trong bộ váy ngắn sắc hồng và đôi giày cao gót cùng màu trên đường kinh lý kiểm tra về tiến độ thi công và chất lượng của một công trình hoành tráng đang xây cất ngổn ngang gạch đá.

Những bản tin đó chỉ mới cách đây tròm trèm hai tháng, đánh dấu những ngày “xôn xao khai ghế” của vị nữ chủ tịch HĐQT một công ty tầm vóc và nức tiếng trong ngành xây dựng. Báo chí đã hết lời ca tụng rằng nàng chỉ mới 24 tuổi, từng tốt nghiệp cử nhân Thông tin Đối ngoại từ Học viện Báo chí & Tuyên truyền, và từng tham gia nghiên cứu khoa học cấp trường đạt loại khá với đề tài “Thông tin đối ngoại trong đấu tranh diễn biến hòa bình ở Việt Nam hiện nay”. Tức là loại đề tài thang máy đã từng đưa bố nàng vào Bộ chính trị. Rồi quày ngược lại, đưa nàng lên chức sếp lớn HĐQT ở độ tuổi trẻ nhất trong hàng chủ tịch, lập thành tích kỷ lục cả nước, bằng chính đôi chân của mình từng mang đôi giày thất lạc nói trên. Nàng họ Tô, tên chính thức trong khai sinh là Linh Hương, không hề giống như tên gọi chiết tự nôm na ngoài đời như nhà thơ Khế Ngọt ưu ái trao tặng.

tlhuong01.jpg

Còn thời sự mấy ngày nay thì rộn ràng đi tin Tô công nương đã lập thêm kỷ lục thứ nhì là trở thành người thôi chức chủ tịch HĐQT và cả chức thành viên HĐQT Vinaconex, chỉ sau già 2 tháng tại vị.

Thường thì thiên hạ vẫn tưng bừng khai trương và âm thầm đóng cửa. Trường hợp nàng Tô thời đại có khác. Chỉ cần suýt soát 69 ngày là đã có thể ăn mừng liên tiếp từ “xôn xao khai ghế” đến đến “rôm rả tuột sàn”.

Mà không phải chỉ mình nàng Tô độc diễn.

Công nương Nguyễn Thanh Phượng cũng vừa chính thức thôi giữ chức đại diện pháp luật của Ngân Hàng Bản Việt, sau 6 tháng ngồi ghế chủ tịch HĐQT. Sự cố này cũng được báo chí loan tải trang trọng trên những trang nhất.

Tên tuổi của những người thay thế các công nương phủi đít hay mất giày này cũng được trình làng trịnh trọng, như những nhấn mạnh cần thiết trong thời buổi nhiễu nhương thế sự nhiều phe chỉ tay qua lại đến mức chóng mặt hiện nay.

Trên trang mạng chính thống của đảng CSVN đã có bài nhận định bằng một gam màu không mấy sáng: “…Củng cố, chấn chỉnh và tái cơ cấu hệ thống ngân hàng là nhiệm vụ cấp bách của ngành Ngân hàng để cùng với tái cấu trúc đầu tư, trọng tâm là đầu tư công và tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước mà trọng tâm là các tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước…”.

Liền theo đó là những bản tin bom tấn không thể che dấu như thời màn sắt màn tre, nghe cứ như tình hình Liên Xô thời cuối thập niên 1980s, về tổng số nợ công; về Vinashin và Vinalines vỡ nợ; về EVN cần 180.000 tỷ đồng cứu trợ; về Vingroup với 300 triệu USD trái phiếu chuyển đổi quốc tế; về cục trưởng hàng hải đi tàu ngầm; về biện pháp đề xuất phát hành 100.000 tỷ đồng mua nợ xấu rồi sau đó rút tiền ra khỏi các tuyến lưu thông; về các quả bóng địa ốc đang lần lượt nổ tung; về việc thu hồi nghị quyết 11 từng bóp chẹt cuống họng liên ngân hàng; về lượng đầu tư FDI giảm mạnh; về hàng chục vạn doanh nghiệp vừa và nhỏ phá sản hay đã chết mà chưa khai tử; về dự định in thêm tiền độn gói kích cầu cứu nguy kinh tế; về lượng ngoại tệ dự trữ cạn đáy; về tình hình thu gom vàng miếng trong túi dân; về lời bàn đồng loạt rút tiền tiết kiệm; về hoạt động của Cty mua nợ xấu DATC; về sự vắng mặt của thống đốc Bình trong phiên họp QH vừa qua; về một hệ thống ngân hàng đang lần lượt gãy từng cột trụ khiến các nhóm lợi ích náo động v.v…

Cho nên không thể trách vì sao độc giả/thính giả báo/đài đã phải tự suy ra các sự kiện “rôm rả tuột sàn” của các chủ tịch trẻ nói trên, hay chiến thuật “ôm bình hơi” của Nông Đức Tuấn và Nguyễn Thanh Nghị… là một kiểu động thái bảo hiểm được nâng tầm lên hàng đối sách giữ gìn gia sản trước các nguy cơ khó tránh đã thấy trước. Ngay cả công tử Nông Quốc Tuấn cũng được bố trí cho rút chân ra khỏi điểm nóng Bắc Giang. Nghĩa là nhộn nhịp tìm cho ra những bãi đáp ít mô mìn nhất. Có tin còn cho biết đó là nội dung chính của những buổi họp kín trong gia đình nữa. Đặc biệt là phải sớm giải quyết rốt ráo trước khi nghị quyết 4 làm vệ sinh đảng bắt đầu đi vào hoạt động ở khu vực rất gần lỗ đen vũ trụ.

Thảm thay! Tất cả đã trám chỗ cho những bản tin hay xã luận lẽ ra phải loan báo đại trà về một lũ giặc vẫn ngang nhiên vi phạm công ước về luật biển của LHQ, vẫn tiếp tục trâng tráo ra lệnh cấm biển ta, giết ngư dân ta, tuần tra biển ta và “sẵn sàng chiến đấu”, nâng cấp và đặt cơ quan quân sự ở Tam Sa, thậm chí, gọi thầu khai thác thềm lục địa của ta v.v…

Trong lúc đó, quốc hội đã thông qua Luật Biển, mà tuyên giáo cùng lũ con cháu Trọng Thủy ở trung ương quyết không cho một báo nào đăng tải nội dung. Hoặc giấu biến nguồn tin Cty TEPCO của Nhật tự ý hủy bỏ kế hoạch xuất khẩu điện hạt nhân sang Việt Nam…

Cùng lúc đó, trong cuộc tiếp xúc cử tri quận Ba Đình, tổng Trọng, tác giả nghị quyết quét đảng số 4, kiêm đại biểu quyền lực tối cao QH, đã trả lời những bức xúc dồn dập của người dân bằng hai câu cực sáo: “Hết sức sốt ruột”, nhưng, “…Phải có cái nhìn khách quan, biện chứng để không mất phương hướng…”. Rồi nhẹ nhàng cảm ơn và …biến, như đã từng lặng lẽ biến khỏi Cuba và & Brazil tháng trước.

Cũng cùng lúc đó, chủ tịch Sang, kiêm đại biểu QH, thông qua các cuộc tiếp xúc cử tri ở Sài Gòn, đã “răng trả răng mắt trả mắt” với đối thủ ngang tầm trong BCT bằng những thông điệp nặng ký. Chẳng hạn như, phát biểu về sự kiện nổi cộm là Dương Chí Dũng lặn sâu và lặn lâu, như sau: “Ở đây cũng cần xem thấu đáo có phải do không biết các sai phạm trước đó hay do bao che nhau”, được coi là tương đương với ngón tay chỉ mặt bầy sâu.

Ráp vào một sự kiện thời sự khác là trang mạng “Quan làm báo” hoạt động thoải mái với số lượt người đọc gia tăng chóng mặt, chỉ bởi chủ trương lật ngửa các quân bài, đặc biệt là quân bài thủ Dũng và các quan thái giám Bình/Huệ/Vinh/Thăng/Hưởng… quyền thế ngất trời/bốc đồng dậy đất quẩn quanh, bằng nội dung chuyện dài cung đình nhiều tập phong phú có phần vượt tờ báo chui “Người Sài Gòn” thời trước.

Động lượng phản pháo giữa triều ắt hẳn không dừng ở đây hay ở mức độ này. Khó ai biết được là những vụ án cộm của thời Năm Cam, Thác Ném, PMU, Securency, Vinashin, Vinalines v.v… sẽ có cơ được lật lại để phơi nắng công luận hay không. Người ta chỉ có thể sơ kết các vụ việc Hoàng Yến đổi Thanh Phượng cộng Linh Hương, cùng một loạt chỉ thị triệt thoái chiến lược khắp nơi. Và sẵn sàng thưởng ngoạn những chiêu thức ngoạn mục hơn nhiều đang được lên khung giữa các phường rối nước trên sân khấu Thủy Đình Hà Nội.

Chưa kể là những lễ hội đàn trai tế thần sắp diễn. Những kẻ được/bị thay vào vị trí của các công nương, kể cả bí thư mới Bắc Giang, đều đang thấp thỏm trước mùi nhang khói. Bởi, đã có lọng che cỡ Linh Hương hay Thanh Phượng còn chạy rớt giày, thì sá gì mấy cái ô đang rách? Chỉ ngoại trừ trường hợp họ được Dương Chí Dũng truyền nghề. Hoặc dám cả gan “trạng chết chúa cũng băng hà” mà tung ra hàng trăm điều bí mật khác. Gì thì gì, đó cũng là những hệ quả của một tương lai thấy trước. Trong khi tình hình cả nước đã kiệt quệ đến mức khó còn chỗ xà xẻo cho xứng với những án tù “đổ vỏ” khó né.

Những hệ quả cá nhân đó, thật ra cũng chẳng là cái đinh gì, so với sự dao động tinh thần ở mức đại trà trong hàng ngũ đảng viên, về hoạt cảnh triệt thoái trong cuốn phim Vỡ Trận hồi hai đang trên đường ra rạp, cùng chiều với hướng tháo chạy của một hệ thống tham nhũng đang cố bảo toàn gia sản. Câu hỏi lớn của từng người là có nên trả thẻ đảng, ngay bây giờ, như Linh Hương tháo giày không?

Đôi giày hàng hiệu màu hồng nọ, trong tương lai, biết đâu sẽ được đấu giá để được trưng bày trong một viện bảo tàng nào đó, đánh dấu những ngày cuối của một hệ thống tội ác có tổ chức, có lãnh đạo, đang tan rã vì các nhóm lợi ích bất đồng?

30-06-2012 – Hưởng ứng cuộc biểu tình ủng hộ Luật Biển của Việt Nam ngày mai.

Blogger Đinh Tấn Lực

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Bùi Văn Phú – Đón ông Bùi Tín: tranh luận và cãi vã

120629122201_bui_tin_protest_464x261_buitinprotest_nocredit.jpg

Một số người đã biểu tình phản đối ông Bùi Tín

Cựu Đại tá Quân đội Nhân dân Bùi Tín mới đây qua Mỹ tham dự sinh hoạt Họp mặt Dân chủ, tổ chức tại Đại học Long Beach ở miền nam California và sau đó được mời đến San Jose nói chuyện

Sự việc mời ông đến thủ phủ của người Việt ở miền bắc California đã gây ra một luồng tranh cãi trong sinh hoạt cộng đồng.

Sáng thứ Bảy 23/6/2012 ông Bùi Tín có buổi nói chuyện công khai với cộng đồng người Việt San Jose.

Hai ngày trước khi ông xuất hiện thì có tranh luận giữa những người trong cộng đồng về việc có nên mời ông hay không. Cùng lúc, địa điểm dự định tổ chức tại Eastside High School District bị hủy bỏ hợp đồng và hai ủy viên giáo dục của học khu là Lân Nguyễn và Vân Lê ra thông báo nói họ không dính dáng gì với ban tổ chức buổi nói chuyện.

Mời hay không mời

Tranh luận về việc có nên mời ông Bùi Tín được tổ chức tại trụ sở báo Calitoday. Muốn mời là các ông Nguyễn Tường Tâm, Trương Bổn Tài và Trần Mạnh Quỳnh. Phản đối gồm các ông Nguyễn Tâm và Trần Trung Chính.

Những người đứng mời cho rằng ông Tín đã thực sự phản tỉnh, qua những việc làm và nhiều bài viết cho thấy ông muốn có một nước Việt Nam tự do dân chủ. Phía phản đối nói không có gì phải nghe một cựu sĩ quan bộ đội cộng sản nói về tình hình Việt Nam, không cần phải đề cao Bùi Tín vì lập trường của ông thay đổi như mầu da tắc kè và sự ra đi của ông là vì cộng sản tranh giành quyền lợi với nhau, ông bị thất sủng mới bỏ đi chứ thực tâm không phải là con người vì lí tưởng tự do dân chủ.

Sáng thứ Bảy, buổi nói chuyện của ông Bùi Tín đã diễn ra tại địa điểm mới là Thư viện Martin Luther King ở trung tâm thành phố San Jose.

Từ sáng sớm, người biểu tình mang cờ vàng và biểu ngữ dựng trước thư viện để dàn chào. Lúc đông, khoảng 50 người đã lớn tiếng đả đảo, xỉ vả ban tổ chức và người đến dự. Có những lúc căng thẳng, nhưng đã không có sự cố nào.

Trong phòng hội, chừng một trăm người tham dự. Nghi thức khai mạc với chào quốc kỳ Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng hoà, phút mặc niệm cho những người đã chết vì cải cách ruộng đất, chết năm Mậu Thân, chết vào mùa hè đỏ lửa 1972, chết dịp 30-4-1975, chết để bảo vệ đất nước và vì tự do dân chủ.

Người điều khiển chương trình sau đó yêu cầu mọi người hô to ba lần đả đảo cộng sản Việt Nam. Ông Bùi Tín cùng nhiều người trong phòng vung tay cao.

Liền sau, ông Võ Tư Đản hô đả đảo Hồ Chí Minh, đả đảo Bùi Tín nhưng không được đáp ứng. Một người trong ban tổ chức mời ông Đản rời phòng hội khiến ông Trương Bổn Tài phải can thiệp và để ông được ngồi yên trên hàng ghế đầu. Ông Đản lấy hình Bùi Tín, hình Hồ Chí Minh và cờ đỏ đặt xuống sàn, dẫm chân lên.

Ngỏ lời khai mạc, ông Trần Mạnh Quỳnh thừa nhận biểu tình là quyền của mọi người tại một đất nước dân chủ, tự do; nhưng không phải trong phòng họp này. Ông phản đối những ai nhân danh chống cộng để mạ lị người khác.
120629122400_bui_tin_protest_304x171_buitinprotest_nocredit.jpgÔng Bùi Tín đã có phần trả lời câu hỏi từ người tham dự

Ý ông nhắc đến những âm vang thô lỗ bên ngoài thư viện vài phút trước đó. Nói về khách mời, qua những gì ông Bùi Tín làm, viết ra trong nhiều năm qua, ông Quỳnh tin ông Tín đã thật sự phản tỉnh, từ bỏ cộng sản. Ông nói Hà Nội chống Bùi Tín là điều dễ hiểu còn người chống cộng mà phản đối thì không hiểu tri thức của họ đâu.

Ông Nguyễn Tường Tâm điều hợp chương trình cho biết buổi nói chuyện gồm ba phần, với ông Bùi Tín là diễn giả. Phần đầu nói về hiện tình Việt Nam. Phần hai dành cho những ai muốn tìm hiểu về tiểu sử ông Bùi Tín. Phần ba là làm sao để giải thể chế độ cộng sản, dân chủ hóa Việt Nam.

Hai phần sau rất khác với đề tài ban tổ chức đưa ra ban đầu là “Thế và lực của Đảng Cộng sản Việt Nam”. Trong khi đó tờ giấy ghi sinh hoạt trong ngày của thư viện thì chủ đề lại là “Human Rights in Vietnam” được dán ở lối vào thư viện và trước cửa phòng họp số 225.

Về cách thức thảo luận, sau khi diễn giả nói chuyện mỗi người có hai phút để nêu câu hỏi. Muốn hỏi, người tham dự viết tên và 4 số cuối của điện thoại rồi ban tổ chức bốc thăm. Ông Nguyễn Tường Tâm giải thích cách làm như thế để khỏi thiên vị. Riêng hai ông Liên Thành và Võ Tư Đản mỗi người sẽ được 5 phút để phát biểu.

Ông Bùi Tín đăng đàn. Mở đầu với lời chúc cho bà con ta được thành công trong công việc, con cái học hành tốt, cộng đồng phát triển, đóng góp vào việc vận động thế giới yểm trợ người dân trong nước trong cuộc đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do, dân chủ thực sự.

Ông phân tích tình hình quê nhà với nhận định xã hội Việt Nam ngày nay trông bên ngoài có vẻ hấp dẫn, nhà cửa mọc lên nhiều, đời sống dân chúng có khá lên, quang cảnh nông thôn thay đổi và người dân ngày nay có dễ thở hơn. Bề ngoài như thế, nhưng ông thấy Việt Nam cũng đầy những khủng khoảng nghiêm trọng. Kinh tế lạm phát, thất nghiệp cao. Xã hội đầy sự vũ phu, cướp giựt, hối lộ, đạo đức suy sụp. Nguyên nhân là do du nhập chủ thuyết ngoại lai, thế mà lãnh đạo vẫn chưa tỉnh.

Nếu đã đọc những bài ông viết trên Blog VOA trong vài năm qua, hay thường xuyên theo dõi tin tức bên nhà thì những nhận xét, phân tích của ông không có gì mới lạ.

Hội họp bát nháo

Sau bài phân tích tình hình chừng 30 phút, phòng hội nhiều lúc trở nên bát nháo mà người điều hợp cũng không kiểm soát được.
120629122450_us_police_304x171_uspolice_nocredit.jpgCảnh sát có mặt bên ngoài sự kiện

Ông Nguyễn Phước Đáng lên phát biểu nhưng người nghe không hiểu được điều ông muốn nói. Ông đi qua, đi lại trước cử toạ. Hình như ông chỉ muốn cho mọi người biết ông có mặt để phản đối.

Ông Võ Tư Đản muốn kéo ông Bùi Tín về phiá mình, hay bày tỏ quan điểm của riêng ông, nên có lúc ông trao cho ông Tín lá cờ vàng, lúc ông đưa tờ giấy một bên là hình Hồ Chí Minh, bên là cờ đỏ đã bị gạch xéo.

Khi ông Đản phát biểu, ông tố cáo ông Tín giết cha ông ở Quảng Trị vào tháng 3-1947. Ông kể khi ông cụ thân sinh của ông bị Bùi Tín bắt đem đi giết, Bùi Tín đã xưng: “Tao là Bùi Bằng Tín, con của Bùi Bằng Đoàn.” Ông Đản nói ông còn nhớ như in các chi tiết trong ngày đó.

Trong phần trả lời, ông Tín cho rằng những điều trên về ông không đúng vì không bao giờ ông xưng là Bùi Bằng Tín, vì tên lót Bằng chỉ dành cho bậc cha chú. Hơn nữa trong lúc đó ông Tín là đại đội trưởng, có bí danh Lê Thành chứ không dùng tên Bùi Tín. Nhiều chi tiết khác ông Võ Tư Đản kể cũng bị ông Tín bác bỏ.

Phần ông Liên Thành, cựu thiếu tá phó trưởng ty cảnh sát đặc biệt ở Huế khi Mậu Thân xảy ra, ông lên tiếng nhân danh oan hồn của hơn 5000 nạn nhân đã bị cộng sản giết hại vào tết Mậu Thân 1968. Là chủ tịch Ủy ban Truy tố Tội ác Đảng Cộng sản Việt Nam, ông phản bác lại những điều ông Tín đã viết về cuộc thảm sát này, như là nhiều người chết là do bom đạn của Mỹ bắn vào.

Ông Liên Thành nói bom đạn nào đã giết những người khi họ bị trói tay, bị đánh vỡ sọ.

Ông Bùi Tín thường gặp phản đối trong cộng đồng người Việt một phần cũng vì nhận định của ông về thảm sát Mậu Thân. Trong cuốn “Mặt thật” ông viết như sau:

quoleft.png
Có trường hợp xảy ra những trận ném bom rất lớn của máy bay Mỹ khi quân Mỹ phản công, bom Mỹ giết hại người của cả 2 bên (lính miền Bắc Việt Nam cùng với những “tù binh” họ giải đi). Thi hài lính miền Bắc thì được chôn và đánh dấu, có khi được đưa về gần căn cứ, thi hài “tù binh” thì vùi nhanhquoright.png

» [Mặt thật. Thành Tín, 1994. Trang 183-184]

“Tôi nghĩ con số 5000, 6000 người bị giết là con số cố tình thổi phồng lên quá đáng. Con số 3000 cũng là con số có thể cao hơn thực tế, nếu chỉ kể số thường dân bị giết. Sau này cần nắm cho chắc xem thực tế là bao nhiêu…”

Ông Tín cũng ghi nhận rằng sau khi bộ đội miền Bắc chiếm Huế ngày 4-2-1968 thì “đã có tới 5 ngàn sĩ quan, quân nhân đủ loại ra trình diện.”

Ông Liên Thành cực lực phản đối những điều trên và thách thức ông Bùi Tín tranh luận ngay lúc này, ngay trong phòng hội này hay ở ngoài sân. Ông muốn ông Bùi Tín cho một câu trả lời là “YES hay NO” mà thôi.

Chuyện tranh luận giữa ông Liên Thành và ông Bùi Tín không diễn ra. Tuy nhiên ông Bùi Tín trách ông Liên Thành là chủ tịch một ủy ban điều tra về tội ác cộng sản mà đã không tỏ ra khách quan từ đầu.

Trong lúc đang sôi nổi lại có sự việc giáo sư Nguyễn Châu bị đuổi khỏi phòng, dù ông chẳng gây ồn ào mà chỉ lên xuống chụp hình. Nhiều người phản đối nên ban tổ chức đã phải xin lỗi.

Ngoài những căng thẳng với phát biểu của hai ông Võ Tư Đản và Liên Thành, một số câu hỏi, nhận định khác đã được đặt ra cho diễn giả. Như vai trò của trí thức hiện nay mà ông Bùi Tín có nhắc đến, theo nhận định của một khách dự thì không thể nào có người trí thức cộng sản.

Về nhận định của ông Bùi Tín cho rằng ngày xưa có những cán bộ tốt, đi xe đạp, sống gần dân còn bây giờ cán bộ tha hoá đi xe hơi, ở nhà lầu xa rời dân. Anh thanh niên nói giọng miền nam đã phản bác rằng ngày xưa Việt Nam nghèo, dân không có gì thì cán bộ đã có xe, đài như thế là giầu hơn bao người rồi. Anh nói thời trước cán bộ cộng sản cũng tham ô, giàu có hơn dân chứ không phải chỉ bây giờ.

Đề tài thứ ba của buổi nói chuyện là làm sao giải thể chế độ cộng sản không được bàn nhiều. Một vài câu hỏi nêu lên, cho rằng diễn giả không đưa ra được kế hoạch cụ thể.

Ông Bùi Tín nói cần yểm trợ trí thức, những người dân chủ trong nước, liên kết với những người phản tỉnh; cần có những cuộc xuống đường rầm rộ, đứng lên đòi quyền lợi cho nông dân, công nhân, dùng những khẩu hiệu mà công an không có lí do để bắt bớ.

Hỏi về ảnh hưởng của Trung Quốc, ông Tín nói Bộ Chính trị đã ngả về phiá Trung Quốc hết rồi.
120629122806_bui_tin_protester_304x171_buitinprotester_nocredit.jpgÔng Liên Thành hỏi ông Bùi Tín có chấp nhận tranh luận về vụ thảm sát Tết Mậu Thân hay không

Buổi nói chuyện chấm dứt ở đó, sau ba giờ căng thẳng cho ban tổ chức.

Ra khỏi thư viện lại vang vang những tiếng đả đảo. Có hai phụ nữ đuổi theo người đến dự qua tận bên kia đường, một bà nhổ nước bọt vào mặt cô Võ Ngọc Trang, biên tập viên của báo mạng Đàn chim Việt.

Cảnh sát tra vấn, nói làm thế là phạm luật. Bà nói bà không biết điều đó. Cảnh sát hỏi cô Trang có muốn đưa vụ việc ra toà hay không. Cô từ chối.

Về ông Bùi Tín

Khi ông Bùi Tín qua Pháp dự hội nghị năm 1991 rồi quyết định không trở về Việt Nam, từ đó ông đã đến Mỹ nhiều lần theo lời mời của các dân cử, các đại học, trung tâm nghiên cứu vì ông là sĩ quan bộ đội cao cấp nhất có mặt tại Dinh Độc lập khi chính quyền Việt Nam Cộng hoà đầu hàng ngày 30-4-1975.

Ông cũng là sĩ quan cao cấp duy nhất đã rời bỏ hàng ngũ cộng sản đi tị nạn ở nước ngoài.

Đến Mỹ ông gặp sự chống đối của một số người Việt vì cho rằng sự phản tỉnh của ông mang tính cuội, vì ông vẫn ca ngợi Hồ Chí Minh và vì những nhận định của ông về vụ thảm sát Mậu Thân.

Ông cũng bị một số người Mỹ chất vấn liên quan đến việc tìm kiếm tù binh và lính Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam (POW-MIA). Họ phản đối và không tin những điều ông phát biểu về vấn đề này.

Tại vùng Vịnh San Francisco, trong quá khứ ông Tín đã có nhiều cuộc gặp gỡ, nhưng chỉ giới hạn tại nhà người quen. Như cuộc tiếp xúc do bác sĩ Bùi Duy Tâm tổ chức vào tháng 10-1991 hay họp mặt tại nhà bà Quản Mỹ Lan cách đây một thập niên.

Tác giả hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco. Bài viết phản ánh cách nhìn của riêng ông.

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Thông Báo

Ngày 24/10/2010 Dân Luận bị tấn công từ chối dịch vụ (DoS) trở lại, chúng tôi buộc phải bật các cơ chế phòng thủ, khiến độc giả truy cập khó khăn hơn. Xin độc giả hãy gửi các thắc mắc và đóng góp bài vở tới địa chỉ của Ban Biên Tập tại Banbientap@danluan.org.

Chào bạn!

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.

Mến,
Ban Biên Tập Dân Luận

Bài cũ

Nhập vào đây địa chỉ email của bạn để nhận được thông báo bài mới từ blog của chúng tôi mỗi ngày!

Join 116 other followers

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 116 other followers