Dân Luận

không gian mở bày tỏ quan điểm công dân

Hoàng Nhất Phương – The Great Gatsby – Đại Gia Gatsby

Lớn lên trong gia đình khó nghèo nhưng chàng Jay Gatsby (Leonardo DiCaprio) bình dị lại yêu nàng Daisy Buchanan (Carey Mulligan), cô gái xinh đẹp luôn mơ ước có cuộc sống giàu sang phú qúy. Biết Daisy thích nhà cao cửa rộng, Gatsby tìm cách kiếm tiền. Bất chấp mọi thủ đoạn nham hiểm, sẵn sàng làm những điều mờ ám, chẳng mấy chốc Gatsby nắm trong tay một tài sản to lớn. Che giấu quá khứ bí ẩn, Gatsby hãnh tiến bước vào giai cấp thượng lưu, làm chủ lâu đài tráng lệ ở LongIsland. Dinh thự nguy nga của đại gia Gatsby lúc nào cũng vọng vang tiếng đàn giọng hát, lúc nào cũng tưng bừng nhộn nhịp vì những bữa tiệc đắt tiền, vì sự hiện diện của những vị khách nổi tiếng. Người tham dự đều tận hưởng cuộc vui, chỉ riêng Gatsby lặng lẽ buồn. Bởi vì khi nắm trong tay rất nhiều của cải, cũng là lúc Daisy không còn thuộc về anh. Người yêu xinh đẹp quyến rũ của Gatsby đã có chồng, đã trở thành qúy bà sang trọng lộng lẫy. Trong lúc tâm trí phiền muộn không biết làm cách nào để có thể tái hợp với người xưa, Gatsby vui mừng khi biết người láng giềng Nick Carraway (Tobey Maguire) chính là anh họ của Daisy.

942003_379699345484290_389631637_n.jpg

Họ xếp đặt một bữa tiệc để Gatsby và Daisy gặp lại nhau. Cuộc tao ngộ giúp hai người hồi tưởng thời gian còn yêu nhau. Là người thích sự hào nhoáng giả tạo, Daisy không hề chê tiền tài danh vọng, nhưng liệu người thiếu phụ còn rất thanh xuân này có thật cảm được chữ tình của Gatsby? Là người chung thủy, Gatsby đói khổ ngày xưa và Gatsby đại gia hôm nay vẫn không quên mối tình đầu, nhưng liệu tình yêu của anh, tiền tài vật chất mà anh sở hữu, có giúp anh nắm giữ Daisy suốt đời? Sau những cuộc vui đầy tháng trận cười suốt đêm, Gatsby kinh hoàng nhận ra tâm hồn rỗng mục hoang phế của mình. Anh lạc loài trong lâu đài lộng lẫy; khu phố sang trọng rực rỡ ánh đèn đêm giữa không gian mênh mông, càng khiến chiếc bóng của anh lẻ loi, cô độc. Anh bỗng nhận ra tất cả những gì anh có chỉ là hư ảo. Tất cả những gì anh thấy chỉ là trò chơi vô nghĩa, là thói trăng hoa lẳng lơ của nhóm người thừa tiền, háo danh, không coi trọng đạo đức. Dã tâm của Gatsby đã cuốn hút anh vào vũng lầy tham vọng, nhận chìm anh xuống tận đáy tội ác và đau khổ. Anh chỉ còn một tình yêu, nhưng người yêu cũng bỏ rơi anh.

923305_379699485484276_1486456754_n.jpg

Kịch bản của “The Great Gatsby – Đại Gia Gatsby” mô phỏng từ tiểu thuyết nổi tiếng cùng tên của nhà văn Francis Scott Key Fitzgerald (24-09-1896 * 21-12- 1940) do Baz Luhrmann đạo diễn, tái hiệnlại bối cảnh xã hội Hoa Kỳ trong thập niên 1920. Với ngân qũy $104,5 triệu mỹ kim cùng sự góp mặt của các siêu sao Leonardo DiCaprio, CareyMulligan, Tobey Maguire, “The Great Gatsby” đúng là bộ phim lãng mạn đầy bi kịch được dàn dựng công phu, lần lượt diễn trình trên màn bạc cuộc đời thăng trầm vinh nhục của Jay Gatz. “The Great Gatsby” được chọn chiếu khai mạc Liên Hoan Phim Cannes lần thứ 66 tại Pháp ngày 15-05-2013, đồngloạt trình chiếu tại Bắc Mỹ và nước Úc ngày 10-15-2013, hiện đang có tên trong danh sách top ten tại các rạp hát. Đây là lần thứ sáu tác phẩm văn học của Fitzgerald được đưa lên màn bạc. Một lâu đài tráng lệ, những bữa tiệc xa hoa, muôn điệu nhảy cuồng loạn, giòng nhạc Jazz trữ tình, tiết tấu Hip-Hop táo bạo, giai điệu giao hưởng qúy phái, trang phục đẹp mê hồn của các tài tử…; ngần ấy điều đủ giúp “The Great Gatsby” để lại dư âm trong lòng khán giả.

941735_379699722150919_1151372231_n.jpg

Tài tử Leonardo DiCaprio thật xuất sắc khi hóa thân là Gatsby, người đi đến chặng cuối đời trong thống khổ. Một Gatsby hiền lành chung thủy, một Gatsby thủ đoạn hung ác, một Gatsby mang trăm năm cô đơn xuống nấm mồ. Ngần ấy hình ảnh là kiếp người đau khổ, là tấn tuồng đời nhiều bi kịch của đại gia Gatsby. Mặt trái của đại gia Gatsby là hung thần, anh không do dự khi dùng mọi thủ đoạn đê tiện khủng khiếp nhất để đạt mục đích. Nhưng cuối cùng Gatsby đau đớn vì biết rõ anh đã đánh mất tất cả, đã bị chính thủ đoạn tàn khốc của mình kết án tử hình. Anh đã lầm lỡ lạc đường đem cuộc đời lương thiện ra cá cược ván bài sinh tử, khi xã hội đã không còn coi trọng phẩm chất đạo đức. Đây chính là chủ đề của “The Great Gatsby,” là tấm gương phản chiếu một phần nào những điều bất công, bất nhân, bất nghĩa, trong xã hội thực dụng hiện nay.

Hoàng Nhất Phương

5:23pm Thứ Năm ngày 16 tháng 5 năm 2013

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

govapha – Chém gió

Theo thằng Govapha thì chém gió được hiểu đơn giản là “võ mồm”. Dù là ở quán nhậu hay ở quán cà phê, tôi thoải mái chửi từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài mà chưa có thằng CA nào sờ gáy. Tại sao? Tại vì tôi là thành viên trong “Hội Chém gió”, mới ở hạng sơ cấp, có con dấu chứng nhận hẳn hòi đây.logo_vuigiaitri_045.gif

Hội của tôi có đủ thành phần, có những cụ ông nhàn rỗi thích nói nhiều nhưng nói câu trước đã quên câu sau, có những anh già sẵn thêm nhăn vì thường trăn trở suy tư thích triết lý, có những anh đang trong giai đoạn khủng hoảng của tuổi trung niên nên thường nhiều ý kiến, có những anh công nhân lắm bức xúc hay chửi vung xích chó, có những cậu sinh viên trẻ ăn khỏe. Trên mạng, chém trúng tủ thì đường gió phần phật. Không biết cũng chả sao, cứ ngay đầu thằng gú gồ mà chém. Còn ngoài đời, nếu kiến thức không sâu thì cứ chém vào tin đồn vì khó kiểm chứng, miễn ai chém giỏi thì trấn áp được quần hùng. Người nào cũng một bụng kinh bang tế thế cộng thêm động tác phất tay, gió cứ thế thổi ào ào. Trời Sài Gòn đang nắng gắt oi bức, nhưng chỉ cần “Hội chém gió” có mặt thì nơi đó có gió thổi. Mấy ghệ diện váy ngắn đang đi tung tăng trên đường, thì gió ơi gió thổi hất tung cả váy. Có ghệ không nén lòng được phải hét to lên như fan cuồng lúc đi coi ca sĩ Hàn quốc hát vậy “WOW, thằng nào chém gió kinh vãi. Anh hùng chém gió sống mãi trong em”. Một tay ghệ giữ chặt mép váy, còn một tay đặt lên tim bị nhịp loạn. Gió thổi loanh quanh, má ghệ đỏ hồng.

Lúc trước tôi chơi mạng hơi vô tư và hơi trẻ con. Ở chỗ là thích ai rồi thì rắm nó bắn ra cũng không thấy thối, nó làm sai cũng binh cho bằng được. Từng thích chú Ba Ếch nên ai đụng tới chú ấy để chê bai nói xấu là tôi cự liền, tôi không cho dìm hàng chú Ếch là chú ếch con dễ thương tuy hai mắt hơi híp. Còn thì thường tôi vào mạng để tìm vui vẻ, cần giải quyết tình huống hàng ngày, dung tục đến mức có thể ăn thịt chó trong chùa. Nóng mình nổi mụn, đái dắt, bị bồ đá, bị chủ chửi, bị đòi nợ, vưn vưn. Có lúc tâm tình với anh em như ngầm nói đừng cho anh cảm giác bơ vơ nhá. Sau này thì tôi chịu khó đọc nhiều, trang nào có tường lửa tôi cũng chịu khó leo vào ráo. Mưa dầm thấm lâu, đến một ngày thấy lòng không còn thích chú Ba Ếch nữa. Cả đám bộ sâu nhỏ sâu chúa, tôi chửi ráo. Đến ông Hồ tôi cũng có ánh nhìn và suy nghĩ quay ngoắt 180 độ luôn.

Người ta thường nói thời thế tạo anh hùng, thời càng loạn càng dễ nảy sinh người tài chí lớn và những người tài này lại chính là những người sẽ tạo ra thời thế. Vế đặt xuôi ngược gì cũng lọt trúng vô đích. Vì vậy, chế độ độc tài hiện nay chỉ sợ những người ra mặt công khai dám nói là làm luôn, chứ mấy thằng chém gió thì thôi kệ mẹ. Dở hơi đâu mà đi rình rập bọn chém gió có mà mệt cả ngày lại chả ích lợi gì, miệng thiên hạ làm sao mà bịt kín cho hết được. Với lại chiêu “võ mồm” đừng hòng múa rìu qua mắt thợ. Chém gió khác với trò “rỉ tai” mà ngày xưa thành phần đi làm cách mạng rất thích sử dụng. Đường dây tuyên truyền chuyên đi sâu đi sát vào quần chúng nghèo khổ, có tính chất phù hợp gần gũi nên cho dù luận điệu có mị dân, bịp bợm vẫn trúng mánh như thường. Mặt trận “rỉ tai” đánh đòn tâm lý rất kinh nguyệt, lộn, rất kinh khủng. Những sự thổi phồng, không chính xác, vu khống, chụp mũ luôn được tạo dựng kín kẽ để đạt được ý nghĩa chính đáng. Dạng thông tin tới quần chúng có ý đồ lừa dối, nhưng lại là sức mạnh dạng công cộng. Khiến nhiều người tin, tin rồi là coi như toàn thắng về ta. Đối diện với thế giới phẳng khác với tiếp cận đường dây tuyên truyền. Dạng tuyên truyền là đánh thẳng, tác động thẳng vào tâm trí. Còn dạng thông tin thì có tự do suy nghĩ, tự do tranh luận quan điểm, đối kháng để đi tới điểm có thể chấp nhận được. Nghĩa là, mỗi người tự quản lý thông tin.

Người nào cũng biết nói ai cũng có một thời tuổi trẻ, và đã có những người sống rất đẹp. Như hình ảnh hai em Uyên – Kha và nhiều người trẻ khác nữa mà tôi đã thấy. Mỗi lần nghĩ tới thời tuổi trẻ hoang đàng của tôi đã trôi qua hoang phí vô vị như thế nào, lòng cứ thấy tiếc hùi hụi. Thời chiến tranh ông Sơn cứ “Hò ho ho hó.. ho ho hò, sao ngủ tuổi hai mươi?” Những đứa con da vàng đi rồi không về, nghe đi nghe lại sầu đéo tả. Thời bình có chuyện thời bình để lo, nhất là lại sống dưới chế độ độc tài CS. Cứ nghe Anh là ai? Việt Nam tôi đâu? của ông Việt Khang, nghe đi nghe lại rầu bỏ mẹ. Ôi tuổi trẻ hôm nay ùn ùn vươn vai đứng dậy trên nhiều mặt trận, xuống đường chống giặc Tàu xâm lăng, đòi lại đất đai bị cướp, đi đòi công lý, đòi quyền con người, vưn vưn. Thằng hèn tôi ngay cả việc viết lên những hàng chữ mà lòng rất muốn nói “Bọn giặc Tàu ngoài biển Đông, cút mẹ chúng mày đi” hoặc là “ĐCSVN độc tài hãy xéo hết đi“. Công khai và xuống đường thôi. Có không? không. Tôi ngụy biện cho rất nhiều cái để sợ mất bằng nhiều lý do để “hợp pháp hóa” cái hèn đó. Tôi xin lỗi các em, xin lỗi những người bạn trẻ. Lý tưởng của các em qua nhận thức biết những điều gì ở hiện tại như thế nào và biết làm thế nào để ảnh hưởng đến tương lai. Một niềm tin tốt đẹp ở phía trước, một niềm tin trong sáng quá!

Nhờ ơn đảng mới sáng mắt sáng lòng, điệp khúc yêu nước là yêu XHCN trở nên lỗi thời, chủ nghĩa CS chết tiệt chả định hướng được nữa. Cùng một vấn đề DC-TD, mục tiêu để thay đổi, mỗi người theo đuổi khác nhau. Khí giới cuối cùng là tư tưởng, nhất là đụng phải những tư tưởng “cứng” thì đảng độc quyền về quyền lực rất sợ về mặt này. Vốn quý của tuổi trẻ chính là sự độc lập tư tưởng, có tấm lòng quan tâm, đóng góp tích cực bằng nhiều hình thức cho những vấn đề liên quan tới đất nước dân tộc để có sự thay đổi cho tốt hơn và chỉ có chế độ độc tài cs mới không thích như vậy. Nhận thức về hiểm họa từ Trung cộng, cất lên tiếng nói mà bị ghép thành tội thì cái đảng này đã làm hỏng đi quá trình phát triển tự nhiên của tuổi trẻ. Độc tài đã ngăn chận sự khuấy động lên niềm hy vọng trong tương lai cần hướng tới. Đã làm mất đi sự hùng khí cần có từ người dân trước sự lấn lướt xâm phạm của Tàu. ĐCSVN chỉ là một cái tên của một đảng cầm quyền, tham nhũng cũng từ những vị trí đặc quyền mà sinh ra. Những gì đảng nói không phải lúc nào nhân dân cũng đồng ý, và khi không đồng ý thì có quyền cất lên tiếng nói phản kháng. Nhưng cứ phản kháng là đi tù, chế độ này thật đáng sợ thật ghê tởm.

Việc làm của hai em Uyên – Kha, chuyện lá cờ không quan trọng đéo phải trọng tâm. Đừng lồng hình ảnh lá cờ để trói buộc để “mệnh danh” lên lý tưởng của hai em khi hai em chỉ muốn cảnh báo tới một vấn đề quan trọng đã không được sự quan tâm từ phía lãnh đạo. Đừng đánh giá quá cao về sức ảnh hưởng từ lá cờ thuộc về quá khứ, vô tình lại trở thành công cụ phục vụ cho mục đích của đảng độc tài, không được nói những điều không hay về TQ, không được chống đảng dù đảng lãnh đạo như cứt. Cần gì phải dùng ánh mắt cảnh giác, lời nói cảnh giác dành cho hai người trẻ này. Chỉ có lẽ phải mới là sự thống trị chứ không phải từ bạo lực dùng để chứng tỏ quyền lực. Khi bạo lực hoành hành dung dưỡng cho hệ thống chết tiệt này sẽ còn tiếp tục làm cho nhiều người trở thành nạn nhân nữa. Đảng sai lầm thì đâu chỉ mỗi cái đảng đó chết đâu, mà nó sẽ làm chết cả đất nước dân tộc này.

Báo chí mỗi ngày tràn ngập những câu chuyện tội phạm, chuyện người đẹp chân dài phát ngôn gây sốc, lộ hàng, bán dâm, chơi chó, hốt đĩ, trò chơi game mới, tư vấn từ chuyện tình cảm đến phòng the, lá số tử vi… Tin tức quan trọng được xếp phía sau, thuộc hàng hiếm. Có cái được đăng lên lại lật đật gỡ xuống cứ như trò đùa, toàn tay ảo thuật gia thứ thiệt. Độc tài che đậy giỏi cỡ nào cũng không thể làm chủ tất cả những xung đột chung quanh một khi xã hội chuyển động, nhân dân chuyển động.

Thiệt ra chém gió rất buồn, không đem lại kết quả gì cho thực tế. Thằng nào thằng nấy đấu võ mồm xong rồi mạnh ai nấy về nhà. Nếu nó không có tên như những bài hát của ông Vũ Thành An thì không nói làm gì. Đằng này nỗi buồn có tên rõ ràng, nhưng tôi chỉ biết võ mồm. Đủ mọi cảm xúc luôn đè nặng trái tim. Đêm nằm thịt da tối sẫm đau, hình ảnh những người tù lương tâm như than hồng trong tâm trí. Nhớ lời của một người anh nói với tôi “Việt Nam là một đất nước không có tương lai”. Đau điếng.

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Myanmar: Cuộc cách mạng vẫn còn tiếp diễn

Quách Hoàng Lân chuyển ngữ

Đó là phép màu Myanmar.

Hay đó là niềm hy vọng cho đất nước gần 50 triệu dân nằm giữa các cường quốc châu Á là Ấn Độ và Trung Quốc. Chỉ ba năm trước đây, Myanmar đã bị cai trị một cách tàn bạo bởi một trong những chính quyền quân phiệt nhất trên thế giới, ngày hôm nay, Myanmar đã trở thành một nền dân chủ non trẻ đầy hứa hẹn.

Trong nhiều thập kỷ, Myanmar, còn được gọi là Miến Điện, đã được biết đến thông qua cuộc đấu tranh anh hùng của Aung San Suu Kyi, người đã đoạt giải Nobel và đã trải qua hơn 15 năm bị quản thúc tại gia, bị cách ly khỏi chồng và con trai của mình bởi những viên cai ngục quân sự.

Nhưng bà tiếp tục cuộc đấu tranh để cải cách đất nước bị cô lập với thế giới bên ngoài, và bây giờ khát vọng của bà đang dần trở thành hiện thực với tốc độ đáng kinh ngạc.

Bà có thể là biểu tượng của nền dân chủ tại Miến Điện, nhưng đất nước của bà giờ đây đã điền thêm tên một người nữa vào biểu tượng của cải cách: Tổng thống Thein Sein. Ông đang có chuyến công du ở Mỹ để hội ngộ với Tổng thống Obama – lần đầu tiên một nhà lãnh đạo Miến Điện đã đến thăm Nhà Trắng kể từ năm 1966.

“Bản thân tôi rất ngạc nhiên trước tốc độ cải thiện của mối quan hệ song phương của chúng ta“- Tổng thống Thein Sein nói với phóng viên Christiane Amanpour của CNN trong một chương trình truyền hình đặc biệt vào chủ nhật- “Nhưng không có bạn bè nào là vĩnh viễn hay kẻ thù nào là vĩnh viễn trong các mối quan hệ quốc tế.”

Trong tháng 11/2012, Tổng thống Obama đã trở thành nhà lãnh đạo đầu tiên của Mỹ đến thăm Myanmar. Vào thời điểm đó, ông đã thừa nhận rằng đất nước Myanmar đang cố gắng để tiến lên.

“Tôi không nghĩ rằng bất cứ ai và dưới bất kỳ ảo tưởng nào có thể cho rằng Miến Điện đã về đích, rằng họ đã đạt được cái cần phải đạt được”-Obama nói trong tháng 11 – ”Mặt khác, nếu chúng ta cứ chờ cho đến khi họ đã đạt được một nền dân chủ hoàn hảo rồi mới bình thường hóa quan hệ với họ, thì tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ phải chờ đợi một thời gian dài khủng khiếp nữa.“

Mặc dù Myanmar đã thực lòng thay đổi, tự do hóa kinh tế, dỡ bỏ việc kiểm duyệt báo chí, và tiến tới nền dân chủ đại nghị, một số vấn đề chính yếu vẫn tồn tại. Vẫn còn hiện hữu sự nghèo đói, buôn bán ma túy, tham nhũng và sự bùng nổ của bạo lực sắc tộc, đặc biệt là những cuộc tấn công và thảm sát vào người Hồi giáo thiểu số trong một đất nước gồm đa số Phật giáo.

Các nhân sỹ của nhóm nhân quyền hôm nay đã cáo buộc lực lượng chính phủ và an ninh đứng yên không ngăn cản những vụ thảm sát, và kêu gọi một cuộc điều tra độc lập về các vụ giết người.

Tổng thống Thein Sein đang công du ở Washington với hy vọng rằng người Mỹ sẽ dỡ bỏ nốt một số biện pháp trừng phạt kinh tế vẫn còn áp đặt lên Miến Điện.

Ngay bây giờ, Hoa Kỳ và Trung Quốc đang tranh dành ảnh hưởng tại Myanmar, mặc dù Tổng thống Thein Sein có ý không thừa nhận điều đó.

“Tôi phải nói rằng không có sự cạnh tranh giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ. Chính sách đối ngoại của chúng tôi là chúng tôi duy trì quan hệ hữu nghị với tất cả các nước trên thế giới, và sẽ tiếp tục duy trì quan hệ hữu nghị với Trung Quốc. Cùng lúc đó, chúng tôi sẽ cố gắng để duy trì và cải thiện quan hệ của chúng tôi với Hoa Kỳ,” ông nói với Amanpour.

Trung Quốc đang lo lắng. Họ đang tiến hành một hoạt động quan hệ công chúng chưa từng có trong nội địa Myanmar để thuyết phục mọi người rằng tất cả các khoản đầu tư của họ cũng sẽ có lợi cho Myanmar.

“Trung Quốc tiếp tục là hàng xóm thân thiện của chúng tôi“, Tổng thống Thein Sein cho biết.

Trong nhiều năm, chính quyền quân sự đã được biết đến như một trong những thể chế đàn áp tàn bạo nhất trên thế giới, bây giờ Tổng thống Thein Sein ngân lên một giai điệu hoàn toàn khác.

“Là một trong những công dân của Myanmar, tôi đang cố gắng hết sức mình để thực hiện ý chí và nguyện vọng của nhân dân”-ông nói- “Chúng tôi có một chính phủ lập hiến cùng với đó là các nghị viên được bầu ra một cách dân chủ. Vì vậy, nhiệm vụ của chính phủ là thực hiện ý chí và nguyện vọng của nhân dân. Những cải cách mà chúng tôi đang khởi tạo là ý muốn của đa số người dân. “

Mặc dù bà Aung San Suu Kyi đã bị quản thúc tại gia trong nhiều năm dưới chế độ của Tổng thống Thein Sein, hiện nay ông đang làm việc với bà ấy.

“Khi tôi gặp bà ấy, chúng tôi đã cố gắng để đạt được một số điểm tương đồng vì lợi ích của nhân dân và đất nước. Vì vậy, chúng tôi đã đồng ý với nhau trên nhiều điểm. Đồng thời, chúng tôi cũng có quan điểm khác nhau trên một số vấn đề”-Tổng thống Thein Sein cho biết-“Nhưng chúng tôi đã có thể đồng ý rằng chúng tôi sẽ gác lại những bất đồng và giải quyết sự khác biệt của chúng tôi thông qua đàm phán.”

Aung San Suu Kyi nói với Amanpour trong một cuộc phỏng vấn vào tháng 9 năm ngoái rằng mà bà không bao giờ thù hận những gì chính quyền đã làm đối với bà ấy.

“Đó là chính trị. Tôi rất thích vị các tướng. Tôi có khuynh hướng yêu mến mọi người. Tôi luôn luôn hòa thuận với những quân nhân. Bạn đừng quên rằng cha tôi là người sáng lập ra quân đội Miến Điện,” bà cho biết.

Trong hơn một năm, đã có một sự bùng nổ bạo động nhắm vào người Hồi giáo Rohingya, cùng với các nhóm khác.

Chính phủ đã bị chỉ trích vì đã không nỗ lực để ngăn chặn điều này.

“Chúng tôi không có chính sách phân biệt đối xử dựa trên tôn giáo hay chủng tộc”,-Tổng thống Thein Sein nói với Amanpour- “Cuộc bạo động này bắt đầu từ một hành vi phạm tội và sau đó đã dẫn đến bạo lực. Chúng tôi đang làm hết sức mình để có khống chế bạo lực trong khi đảm bảo các quy định của pháp luật.”

Tổng thống Obama nói rằng không có lý do gì biện minh cho bạo lực đối với những người vô tội.

“Tất cả các công dân ở nước chúng tôi phải có khả năng được hưởng các quyền cơ bản của họ”, Tổng thống Thein Sein cho biết- “Đồng thời, chúng tôi cũng phải bảo vệ quyền lợi của họ và những quyền theo quy định của pháp luật của chúng tôi.”

Ngay trước chuyến đi này Tổng thống Thein Sein phóng thích hai mươi tù nhân chính trị – như ông thường làm trước các cuộc đàm phán với phương Tây.

Amanpour: Nhưng liệu ông có phóng thích tất cả các tù nhân chính trị còn lại?

“Một số tù nhân mà chúng tôi vẫn còn giam giữ bởi vì họ đã phạm một số tội như giết người, hiếp dâm. Nhưng họ sẽ được phóng thích, dựa trên các khuyến nghị của Ủy ban”- Tổng thống Thein Sein cho biết.

Amanpour: Nhưng ông cảm thấy thoải mái hơn trong bộ quân phục cũ mà ông đã dùng? Hay là trong bộ đồ dân sự mới được may thông qua tiến trình dân chủ?

“Là Tổng thống, tôi có nhiều nhiệm vụ hơn”,-Tổng thống Thein Sein thừa nhận- ” Phục vụ nhân dân và đất nước luôn là một nhiệm vụ nặng nề và là một trách nhiệm nặng nề.”

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Ngô Nhân Dụng – Bảo Thủ, Cấp Tiến và Trục Lợi

Khi phân tích các cuộc đấu chính trị trong nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam, người ta hay gắn cho các phe phái những nhãn hiệu như Bảo Thủ, hay Cấp Tiến; hoặc cho là có phe thân Trung Cộng, phe thân Nga, hay muốn ngả sang Mỹ. Phân loại theo cách đó có phần lý thuyết quá, chỉ mô tả các hiện bên ngoài mà không nêu rõ động cơ căn bản của mỗi phe nhóm. Nếu nhìn từ bên trong, sẽ thấy bên Bảo Thủ thì nhấn mạnh tới quyền, bên Cấp Tiến chú trọng đến tiền hơn.

Bản chất những người mang danh hiệu Bảo Thủ là nặng óc giáo điều: Họ lo sợ phải từ bỏ các lý thuyết của Mác-Lênin, sợ mất cái nhãn hiệu “xã hội chủ nghĩa” dù có lúc cũng thú nhận họ chẳng biết nội dung nó là gì. Những người được gọi là Ðổi Mới, là Cấp Tiến, phần lớn là do lối nhìn thực tế thúc đẩy. Có thay đổi thì mới tạo cơ hội làm giầu bằng “kinh tế thị trường.” Ngay một lãnh tụ bảo thủ nhất là Ðỗ Mười cũng từng chúc Tết cả nước bằng một câu: “Chúc đồng bào làm ăn phát tài.”

Phe giáo điều coi việc bảo vệ quyền là quan trọng nhất; phải dùng các khẩu hiệu trong chủ nghĩa, lý thuyết để biện minh cho quyền của đảng, vì đảng “đi đúng hướng của lịch sử.” Phe thực tế thì trước hết nhắm làm sao có tiền.

Nhiều người thực tâm muốn đời sống dân chúng khá giả hơn; mà họ thấy chỉ có một cách là phải thay đổi chế độ nhiều hơn nữa, vì thế được gọi là Cấp Tiến.

Nhưng trong cả hai phe đều có một “thành phần thứ ba” chen vào, đó là những người “thực tế nhất.” Nhóm này có thể tuyên bố theo cả hai giọng, nói giọng Bảo Thủ được, nói giọng Cấp Tiến cũng được, miễn là đạt mục đích sau cùng của họ, là trục lợi. Người ta còn gọi đám này là theo ‘chủ nghĩa cơ hội.” Thành ra, trên sân đấu chính trị nội bộ đảng Cộng sản có tới ba đội banh. Hai đội Bảo Thủ và Cấp Tiến đá với nhau, nhóm nào kéo được thành phần Trục Lợi vào đông hơn thì cán cân sẽ ngả về phía đó. Trong hai kỳ hội nghị Trung Ương Ðảng 6 và 7 vừa qua, phe Bảo Thủ của Nguyễn Phú Trọng thua nặng vì thành phần Trục Lợi ngả sang Nguyễn Tấn Dũng; vì phe đó mới có khả năng ban phát cơ hội kiếm tiền. Khi Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng thì “Ban Kinh Tế” trong Trung Ương Ðảng cũng bị giải tán; quyền lực kinh tế được thu về một mối. Nhưng nếu gọi phe nhóm Nguyễn Tấn Dũng là Cấp Tiến thì cũng sai, vì mục đích chính của họ cũng chỉ là Trục Lợi.

Xưa nay, trừ các bậc chân tu rất hiếm hoi, Danh, Lợi và Quyền vẫn là những động cơ thúc đẩy hành vi của con người, nhất là các nhà chính trị. Nhưng họ cần biện minh cho các động cơ thầm kín của mình, cho nên ngoài việc sử dụng guồng máy đàn áp còn phải nói tới những mục đích hoặc lý tưởng cao xa hơn. Phe Bảo Thủ khoác bộ mặt giáo điều cũng vì họ cần nhân danh “Chủ nghĩa Mác-Lênin,” cần nhắc đi nhắc lại nhãn hiệu này. Ðể chứng tỏ họ có quyền nắm đầu người khác vì vẫn “mang sứ mệnh lịch sử.” Nửa thế kỷ trước đây, các tiền nhân của họ đã làm chết hàng triệu, hàng chục triệu người dân Nga, dân Trung Quốc với các chính sách kinh tế tàn bạo và ngu ngốc; tất cả đã được biện minh bằng các lý thuyết do các ông Karl Marx và Lenin “soi sáng.” Ngày nay, phe Bảo Thủ ở Việt Nam vẫn dùng các khẩu hiệu đó để chứng tỏ Ðảng Cộng sản chỉ tiếp tục “sứ mạng” do “lịch sử trao phó” từ hồi nào không biết. Chủ nghĩa Mác-Lênin bảo đảm uy tín của nhóm người cầm quyền, nói văn hoa hơn thì gọi là “tính chính thống” (legitimacy) của chế độ.

Còn phe Cấp Tiến, họ lấy gì để biện minh cho độc quyền thống trị của đảng? Bây giờ mà còn nói đến các chủ nghĩa xưa cũ thì dân không ai tin nữa. Phải viện ra những điều thực tế hơn. Như khi hô khẩu hiệu “Dân giầu, nước mạnh, xã hội văn minh;” nói theo lối chuyên môn gọi là dùng “hiệu quả kinh tế” để biện minh việc cầm quyền. Nếu được đủ ăn, kinh tế phát triển đều đặn, thì chắc dân cũng thỏa mãn, không ai đặt vấn đề lý thuyết về “tính chính thống” nữa.

Còn nhóm thứ ba, phái Trục Lợi, họ có thể sử dụng các khẩu hiệu của cả hai phe; miễn sao bảo vệ và tạo thêm cơ hội làm giầu. Họ sẵn sàng nói như phe Cấp Tiến, vì khi kinh tế được cởi trói thì chính họ là những người được tư bản hóa đầu tiên. Nếu việc cởi trói tiếp tục mà họ thấy có thể mở thêm cửa cho họ làm giầu, thì họ sẽ ủng hộ.

Nhưng nhóm tư bản Trục Lợi khác với các nhà kinh doanh khai sơn phá thạch ở các nước tư bản thật sự; những người đó thường tự bỏ sức, bỏ công phu và sáng kiến tạo ra các sản phẩm, dịch vụ mới. Những đại gia đỏ khác, vì họ không cần đóng góp gì cho đời sống kinh tế quốc dân; chìa khóa thành công (kiếm tiền) của họ là móc ngoặc, quan hệ. Cho nên các đại gia sẽ không còn ủng hộ những thay đổi mới, khi nào họ thấy sẽ mở cửa cho những người khác có thể bước vào cạnh tranh với họ. Khi đó, nhóm Trục Lợi sẽ nói năng giống như những người Bảo Thủ.

Về mặt đối ngoại, phe Bảo Thủ tự nhiên phải dựa trên đảng Cộng sản Trung Hoa. Bởi vì Trung Quốc là quốc gia lớn duy nhất trên thế giới vẫn còn đề cao chủ nghĩa cộng sản. Dựa vào Trung Cộng, phe Bảo Thủ có thể thừa hưởng uy tín của “mô hình Trung Quốc.” Nhưng phe Cấp Tiến cũng vẫn phải chiều theo Trung Cộng, vì đó là quốc gia duy nhất có khả năng gây rối, phá hoại bất cứ chính quyền Việt Nam nào. Họ có một mạng lưới tình báo lan rộng và xâm nhập sâu nhất; một mạng lưới bao bọc bằng lợi lộc trùm lên nhiều người nhất. Như một anh con trai của một ông bộ trưởng Việt Nam đã khoe rằng anh được mời làm phó tổng giám đốc một công ty bên Trung Quốc, mà chẳng phải làm gì cả. Anh muốn đi Trung Quốc lúc nào cũng được; ở bên đó có nhà, có xe đi, không ai bắt đến sở, tự do muốn làm gì thì làm. Nếu một ông con trai của một vị bộ trưởng cũng được ưu ái như thế, thì không biết còn bao nhiêu người Việt khác được Trung Cộng tặng những bổng lộc lớn lao hơn? Những người đó có thể thuộc cả ba thành phần Bảo Thủ, Cấp Tiến, và Trục Lợi.

Cho nên phân chia các lãnh tụ Cộng sản Việt Nam ra hai phe, phe thân Trung Quốc và phe chống, là điều không cần thiết. Với mỗi cá nhân thì chắc không có người Việt nào muốn thân Trung Quốc. Nhưng khi hành động cụ thể thì không một người nào dám chống Trung Quốc.

Cuộc đấu Dũng-Trọng đã trở thành tranh chấp giữa hai cá nhân; không còn mang tính phe phái, không có thể phân biệt bằng đường lối hay khuynh hướng khác nhau nữa. Nhiều người cho đây là cuộc đấu giữa hai tổ chức, là Ðảng và Nhà nước. Nhưng đó chỉ là sự phân biệt về hình thức; vì Nguyễn Phú Trọng đứng đầu Ðảng, Nguyễn Tấn Dũng nắm Nhà nước. Nhưng tất cả 175 ủy viên trung ương dự hội nghị cũng chính là đảng. Họ vẫn lo bảo vệ đảng; vì nếu không còn đảng thì họ mất địa vị quyết định số phận của 90 triệu người dân. Phe đa số trong hội nghị này vừa là đảng, vừa là nhà nước; họ bỏ phiếu theo Nguyễn Tấn Dũng vì thấy đó là cách có lợi nhất, chứ không phải vì họ theo nhà nước, chống đảng.

Từ lâu nay phe Bảo Thủ trong đảng phải tỏ ra thân thiện với Trung Quốc hơn; vì đó là chỗ dựa về chủ nghĩa, khi mà họ còn phải đề cao giáo điều để biện minh cho quyền hành của đảng. Ông Nguyễn Phú Trọng vẫn được coi là người cầm cờ trong nhóm này. Nhưng nhưng chắc Cộng sản Trung Hoa cũng không lo lắng gì khi Nguyễn Phú Trọng thua Nguyễn Tấn Dũng. Bởi vì họ giống như một chủ sòng bài. Các con bạc vào sòng bài sát phạt nhau, có bên thắng, bên thua, nhưng chủ sòng lúc nào cũng thu tiền.

Ðiều có thể khiến Trung Cộng phải quan tâm là chính phe được gọi bảo thủ có thể bắt đầu tự tách họ ra khỏi nhãn hiệu cũ. Một nhà quan sát trong nước đã nhận xét: Bài diễn văn bế mạc hội nghị Trung Ương 7 của ông Nguyễn Phú Trọng dài 4812 chữ nhưng không thấy một chữ nào nhắc đến Chủ nghĩa Xã hội, không nhắc tới một chữ Mác-Lê nào. Ðiều này cho thấy cầu thủ Trọng sẵn sàng thay đổi nhãn hiệu. Hay là ông ta cũng muốn thay đổi luật chơi trên sân banh? Trong thời gian tới chúng ta phải theo dõi mới thấy được kịch bản mới sẽ diễn ra thế nào.

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Đào Tuấn – Thầy giáo “đứng đường”

Đừng bao giờ dùng từ “buông thả” đối với những người thầy, cho dù đó có thể là sự buông thả.

Vụ mại dâm mà CA TPHCM vừa “hốt” ngay lập tức đã “gây bão” trong dư luận. Hãy nhìn trong những từ khóa liên quan “Mại dâm nam”; “nghiện hút”; “Quý bà”, và…”Thầy giáo”. Không khó để nhận ra, dư luận sốc nặng chính từ tình tiết một thầy giáo phải đi bán dâm.
Thế là từ nay, công cụ tìm kiếm sẽ mặc định thêm một cụm từ “thầy giáo bán dâm”. Nhưng thưa các bạn, với tư cách là một người học trò, đã từng là học trò, bạn có thấy đau đớn khi người thầy của mình, những người có khi chúng ta còn trọng hơn cha mẹ phải ẩn mặt dấu tên che thân phận kiếm tiền bằng cách bán đi thứ của cải lớn nhất là thanh danh.

Có bao giờ bạn nhìn thấy đằng sau 4 chữ “thầy giáo bán dâm”, là nỗi khốn khổ cam chịu đến cùng cực của không chỉ một câu chuyện, không chỉ một thân phận?

Giữa Thủ đô, ở Đông Anh, báo chí có lần sót thương nói đến chuyện những cô giáo mầm mon phải ra chợ bán bánh rán, làm ô sin để lấy nghề phụ nuôi thân khi nghề chính chỉ cho họ đồng lương bọt bèo đến mức sau hàng chục năm quá quen với sự tủi nhục mà mỗi cuối tháng nào đến ngày lĩnh lương các cô cũng muốn khóc.

Ở Hải Phòng, một cô giáo đã bật khóc nức nở khi bị rình bắt dạy thêm như rình bắt trộm, bị lập biên bản như bắt… mại dâm ngay trước mặt học trò.

Đừng bao giờ trách người thầy khốn khổ “sao không kiếm việc gì khác mà làm”.

Tháng 11 năm ngoái, trong một buổi tọa đàm về hình ảnh người thầy, Nguyên Phó Ban tư tưởng văn hóa Thành Ủy TP HCM Hồ Thiệu Hùng, đã nói ra một sự thật là trong khi luôn miệng khẳng định “Giáo dục là quốc sách hàng đầu”, thì những thầy cô giáo hưởng một mức lương không bằng một lái xe của nhân viên ngành điện. “Nguyện vọng số 1 của nhà giáo là sống được bằng lương để có thể toàn tâm toàn ý dốc sức tại lớp, để có thời gian chăm sóc học sinh, để tích cực tham gia đổi mới giáo dục, để tự học và cả nghỉ ngơi, chăm sóc gia đình. Một đòi hỏi chính đáng và rất tối thiểu mà mấy đời bộ trưởng của “ngành quốc sách hàng đầu” chưa ai làm được và chưa biết đến bao giờ mới làm được”.

Hôm nay, câu chuyện của ngành “Quốc sách hàng đầu” lại được nhắc lại khi trước Quốc hội, Phó chủ nhiệm Uỷ ban Văn hoá, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội Trịnh Ngọc Thạch đã thẳng thắn phê bình ngành giáo dục là “phiến diện”, là “không đánh giá đúng thực trạng xã hội” khi chỉ biết “cấm dạy thêm”, dù “chưa chắc nó đã phải là xấu”.

Không ai muốn sau một ngày đứng lớp mệt mỏi phải xách cặp đi dạy thêm. Có phải đi dạy thêm thì chắc chắn cũng không phải để làm giàu.
Không sống được bằng đồng lương chết đói. Không kiếm được tiền bằng chính nghề nghiệp của mình. Vậy thì các thầy cô giáo sẽ phải sống thế nào và bằng cách gì đây?!

Cô giáo dạy nhạc đi hát đám cưới kiếm tiền. Cô giáo mầm non đi làm ô sin. Và giờ, một thầy giáo đi bán dâm, thực ra cũng chẳng phải trộm cướp của ai, để mỗi lần nhận số tiền 200-300 ngàn đồng.
Đừng bao giờ dùng từ buông thả đối với những người thầy, cho dù đó có thể là sự buông thả.

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Nguyễn Thị Hường – Đảng chưa ra khỏi cái bóng của mình

130524152312_nguyenthihuong_304x171_nguyethihuong_nocredit.jpg Chúng ta có dám “vượt qua cái bóng của chính mình” bằng việc mạnh dạn gỡ bỏ những gì đang làm trì trệ sự phát triển và hoà nhập quốc tế”

Nguyễn Thị Hường

Sau những cuộc “lấy ý kiến nhân dân” rầm rộ, và với những bản báo cáo choáng ngợp như 20 triệu lượt ý kiến của nhân dân, 28,000 hội thảo hội nghị góp ý hiến pháp từ các cấp các ngành, có lẽ Đảng Cộng sản nghĩ đó là đủ để tạo cái vỏ bọc dân chủ cần thiết cho dự thảo Hiến pháp của họ.

Nhưng trong thực tế, những con số đó không thuyết phục được ai về tính dân chủ của cuộc sửa đổi Hiến pháp và cũng chẳng nói lên điều gì về “nguyện vọng của đa số nhân dân”.

Cho đến nay Việt Nam vẫn không có truyền thông độc lập, không có các tổ chức dân sự tự do cũng như các tổ chức đối lập nên không có kiểm soát và phản biện rộng rãi trong quá trình “lấy ý kiến” nhân dân.

Kết quả cuộc thu thập các ý kiến về sửa đổi Hiến pháp do Đảng Cộng sản tiến hành khó có thể được coi là trung thực.

Kiến nghị 72 và khảo sát trên mạng của trang Cùng viết Hiến pháp – những ý kiến và khảo sát độc lập – phản ánh những nguyện vọng trái ngược so với những gì Đảng Cộng sản đang cố níu kéo, đặc biệt là về điều 4, về vai trò của quân đội cũng như về quyền tư hữu đất đai và bản chất của chế độ chính trị.

Tất nhiên, nói về số lượng thì Đảng Cộng sản, với vị thế độc quyền lãnh đạo cả bộ máy nhà nước từ trung ương đến địa phương, với nguồn ngân sách và nhân lực khổng lồ do nhân dân đóng thuế nuôi, áp đảo những khởi xướng độc lập của những nhóm trí thức ít người và và không có phương tiện cũng như môi trường chính trị tự do để vận động cho quan điểm của họ hay thực hiện những cuộc khảo sát độc lập mang quy mô rộng lớn hơn để rộng đường dư luận.

Chúng ta đang thấy một cuộc cạnh tranh về tư tưởng hiến pháp và chính trị trong đó xã hội đang lép vế trước thiểu số cầm quyền.
Phúc quyết và sửa hệ thống

Tôi vẫn cho rằng nếu không có một cuộc phúc quyết hiến pháp minh bạch, dân chủ thì mọi sửa đổi Hiến pháp chỉ là vô nghĩa, tốn tiền bạc của nhân dân một cách vô ích.

Tôi nhấn mạnh yếu tố “minh bạch” và “dân chủ” bởi tôi biết rằng có những người quan ngại rằng một cuộc phúc quyết hiến pháp trong tình trạng không có tự do chính trị như hiện nay có thể củng cố quyền lực và tính chính danh của chế độ thay vì thực sự phản ánh ý nguyện của nhân dân một cách trung thực. Nhưng chúng ta cần phân biệt giữa nguyên tắc và phương thức tiến hành.

Về mặt nguyên tắc, chúng ta cần thống nhất rằng phúc quyết Hiến pháp là điều kiện để Hiến pháp thực sự là khế ước xã hội qua đó nhân dân trao quyền cho nhà nước. Có những Hiến pháp dân chủ mà không quy định phúc quyết hiến pháp, đúng vậy.

Nhưng đó là những quốc gia đã có dân chủ, Quốc hội hay cơ quan lập hiến trong thể chế chính trị của họ do nhân dân bầu ra qua bầu cử tự do, công bằng, đại diện cho quốc dân và chịu trách nhiệm trước quốc dân của họ. Đó là điều Việt Nam chưa có.

Và phúc quyết Hiến pháp là một cơ hội trong thời điểm hiện tại để nhân dân Việt Nam bày tỏ nguyện vọng về những vấn đề chính trị căn bản nhất của quốc gia.

Sau khi thống nhất về nguyên tắc như vậy, việc tổ chức như thế nào để cuộc trưng cầu dân ý được minh bạch, dân chủ, là điều quan trọng cần bàn. Những người lãnh đạo thức thời trong Đảng Cộng sản nên ngồi lại cùng giới trí thức, đảng viên cấp tiến, và cả những tổ chức đối lập, để bàn thảo và thương lượng những điều kiện tiến hành cuộc phúc quyết Hiến pháp.

Đó là cách khôn ngoan để họ vừa có thể đáp ứng nguyện vọng của nhân dân, vừa giữ thế chủ động và thể diện để có cơ may bảo đảm vị thế chính trị của họ trong tương lai. Vị thế chính trị của họ trong tương lai chỉ có thể dựa vào sự đồng thuận của nhân dân mà thôi.

Tất nhiên, thay đổi Hiến pháp không phải là tất cả những gì Việt Nam cần. Chẳng ai ngây thơ đặt niềm tin vào những điều kỳ diệu nào đó mà một cơ chế hiến pháp dân chủ sẽ tự động mang lại cho Việt Nam.

Đất nước cần rất nhiều cải cách trên nhiều phương diện, giáo dục, kinh tế, y tế; cần những người có tâm, có tài, có trách nhiệm để thực hiện các cải cách đó một cách khôn ngoan và hữu hiệu. Pháp luật chỉ là một phần của những gì Việt Nam cần mà thôi.

Tuy vậy, đất nước nào cũng cần một hệ thống pháp luật chuẩn mực, một cơ chế nhà nước dân chủ quy định trong bản Hiến pháp để tiến hành những cải cách khác một cách hiệu quả với sự đóng góp của những người hiền tài. Như nhiều người đã nói: vấn đề của Việt Nam là vấn đề cơ chế, là “lỗi hệ thống.” Mà viết lại Hiến pháp chẳng phải là tổ chức lại hệ thống quyền lực nhà nước đó hay sao?
Cơ hội đoàn kết

Sửa đổi hiến pháp còn có thể là cơ hội để những người Việt Nam cả trong lẫn ngoài đảng, cả giới lãnh đạo lẫn đối lập, cả trí thức và người dân thường suy nghĩ sâu sắc về những nguyên tắc và giá trị nền tảng kết nối chúng ta như một xã hội, một cộng đồng, một quốc gia, lên tiếng thể hiện sự đồng thuận về những giá trị và nguyên tắc đó và hiến định chúng.

Nếu vẫn còn sự bất đồng về những hệ giá trị căn bản nhất – chất keo gắn bó chúng ta với tư cách là những thành viên của cùng một cộng đồng, liệu những lời kêu gọi đoàn kết, hòa hợp, phát triển, có thực hiện được hay không?

Điều gắn bó người Việt chúng ta là gì? Là một ý thức hệ ngoại lai hay những giá trị tư tưởng nhân bản, bao dung, như sự tổng hòa tam giáo đồng nguyên là một niềm tự hào và là một ví dụ? Là rập khuôn giáo điều an phận hay tinh thần ham học hỏi và dám “ra biển lớn”?

Là một thể chế chính trị tập quyền áp đặt hay một cơ chế hạn chế quyền lực nhà nước, một xã hội dân sự đầy khí lực và một hệ thống khuyến khích người tài tham gia quản trị quốc gia?

Chúng ta có dám “vượt qua cái bóng của chính mình” bằng việc mạnh dạn gỡ bỏ những gì đang làm trì trệ sự phát triển và hoà nhập quốc tế của quốc gia, và đặt nền tảng là những nguyên tắc mới, những hệ giá trị cầu thị mới trong bản khế ước xã hội – Hiến pháp?

Chúng ta sẽ làm thế nào để bước cái bước tiến “vượt qua cái bóng của chính mình” đó mà không lặp lại những sai lầm lịch sử gây thêm chia rẽ, thù hận hay nghi kỵ giữa người Việt lẫn nhau? Không một cá nhân hay một nhóm người nào trong xã hội có thể áp đặt câu trả lời cho những câu hỏi quá lớn đó.

Đó phải là một câu trả lời đồng thanh, tập thể, sau một cuộc thảo luận công khai, tự do, bởi toàn thể công dân Việt Nam qua một cuộc trưng cầu ý dân dân chủ và minh bạch.

Hiến pháp không chỉ là một điều luật thông thường.

Có học giả đã nói rằng Hiến pháp là một bộ luật chính trị. Đảng Cộng sản Việt Nam đừng cho rằng họ có thể làm ngơ trước những đòi hỏi về chính trị của người dân Việt Nam thể hiện qua những cuộc thảo luận trên truyền thông xã hội và các kiến nghị về Hiến pháp.

Làm ngơ trước những đòi hỏi về Hiến pháp đồng nghĩa với việc làm ngơ trước những đòi hỏi ôn hòa về chính trị. Mà ý dân là nền tảng của quyền lực chính trị của một chế độ.

Đảng Cộng sản Việt Nam có sự lựa chọn giữa một cải cách ôn hòa và củng cố vị thế chính trị của họ thông qua việc cải tổ hiến pháp, hoặc tiếp tục thách thức sức mạnh tiềm ẩn của nhân dân, vốn chỉ bùng phát khi giới lãnh đạo mà họ từng kỳ vọng không còn lắng nghe họ nữa.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của cô Nguyễn Thị Hường, nghiên cứu sinh Luật, Đại học Indiana, Hoa Kỳ.

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Huy Đức – Cờ đỏ, cờ vàng và hòa giải

Tháng 8-2001, tôi ghé thăm một phóng viên báo Tuổi Trẻ đang học báo chí ở đại học Fullerton, California. Cô khoe, nhóm sinh viên đến từ Việt Nam vừa đấu tranh thành công để cờ đỏ sao vàng được treo ở trại hè do trường tổ chức.

Cuộc tranh giành màu cờ tại Fullerton trở nên kịch tính trong năm 2004 khi nhóm sinh viên gốc Việt tuyên bố không tham dự lễ ra trường nếu cờ đỏ sao vàng được sử dụng theo yêu cầu của các sinh viên đến từ Việt Nam. Trường Fullerton phải chọn giải pháp không treo cờ của nước nào trong lễ tốt nghiệp.

Phần lớn người Việt đến Mỹ phải lao động, học tập để vươn lên, họ không có nhiều thời gian để “care” (quan tâm) đến chính trị Việt Nam. Tháng 7-1995, khi Hà Nội và Washington thiết lập bang giao, cờ đỏ sao vàng chính thức được kéo lên trên đất Mỹ. Thật dễ hiểu khi những người Việt vượt biển trên những chiếc thuyền con, những người Việt đã nằm 15 năm, 17 năm trong các trại cải tạo, từ chối đứng dưới cờ đỏ sao vàng.

Nhưng phản ứng chỉ bắt đầu quyết liệt vào năm năm 1999, khi một người đàn ông sống tại Little Sai Gon, tên là Trần Văn Trường, cho treo trước cửa tiệm ảnh Hồ Chí Minh cùng cờ đỏ sao vàng. Cộng đồng người Việt đã biểu tình liên tục trong suốt 53 ngày để phản đối. Từ California,”chiến dịch Cờ Vàng” bắt đầu, dẫn đến việc 14 tiểu bang, gần 100 thành phố công nhận cờ vàng ba sọc đỏ như một biểu tượng của cộng đồng gốc Việt.

Cờ vàng không chỉ xuất hiện ở Mỹ.

Từ giữa thập niên 1990, nhiều nhà lãnh đạo của Hà Nội phản ứng gay gắt khi trong các chuyến công du thấy “quần chúng đón rước” không dùng cờ đỏ sao vàng mà chỉ dùng cờ vàng ba sọc đỏ. Không phải quan chức Việt Nam nào cũng hiểu chính quyền sở tại không (dại gì) đứng sau những nhóm quần chúng tự phát đó. Cho tới năm 2004, các nhà ngoại giao Việt Nam ở Mỹ vẫn mất rất nhiều công sức để ngăn chặn chính quyền các tiểu bang công nhận cờ vàng.

Việc chính quyền tiểu bang công nhận cờ vàng chỉ là một động thái đối nội. Nhà nước Việt Nam Cộng hòa rõ ràng không còn tồn tại, chính quyền Mỹ bang giao với nhà nước CHXHCN Việt Nam và công nhận cờ đỏ sao vàng. Nhưng, chính quyền Mỹ không thể ngăn cản cộng đồng người Mỹ gốc Việt chọn cho mình biểu tượng.

Một quan chức Việt Nam và thậm chí một thường dân đang cầm hộ chiếu nước CHXHCN Việt Nam, trong một nghi lễ chính thức, có quyền chỉ đứng dưới cờ đỏ sao vàng. Nhưng, một quan chức đi làm “kiều vận” mà không dám bước vào một ngôi nhà có treo cờ vàng thì sẽ không thể nào bước vào cộng đồng người Việt. Tất nhiên, bất cứ thành công nào cũng cần nỗ lực từ nhiều phía.

Năm 2006, tôi gặp lại cô bạn phóng viên Tuổi Trẻ từng học ở Fullerton. Nhà cô vào giờ đó thay vì treo cờ đỏ sao vàng, góc nào cũng tràn ngập cờ vàng ba sọc đỏ. Tôi chưa kịp tìm hiểu đó là sự lựa chọn mới của cô hay đó là cách để có thể hòa nhập vào “cộng đồng”.

Năm 2008, “cộng đồng người Việt Cali” đã biểu tình kéo dài khi người phụ trách tòa soạn tờ Người Việt, Vũ Quý Hạo Nhiên, cho in tấm hình chụp một cái bồn ngâm chân có in biểu tượng cờ vàng. Hạo Nhiên, thêm sự cố 2012, đã phải ra đi và biết chắc khó lòng quay trở lại. Biểu tình năm 1999, cho dù là “ôn hòa”, cũng đã khiến cho Trần Văn Trường phải chạy về Việt Nam.

Cờ đỏ sao vàng khó có thể xuất hiện ở Californiacho dù ở đó có xuất hiện một cộng đồng người Việt đến từ miền Bắc.

Nếu như nhiều người dân miền Nam trước đây tin cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của tự do thì đối với phần lớn người dân miền Bắc và thế hệ trẻ hiện nay ở miền Nam, cờ đỏ sao vàng không hẳn là biểu tượng của chế độ mà là biểu tượng quốc gia. Nhiều người đã đứng dưới lá cờ ấy để đấu tranh cho điều mà họ tin là độc lập, tự do; nhiều người đã theo lá cờ ấy mà không phải là cộng sản.

Nhiều người dân trong nước vẫn dùng cờ đỏ khi bày tỏ lòng yêu nước.

Tất nhiên cũng cần phân biệt hành động của một số kẻ cực đoan (chống lại cờ đỏ sao vàng) với hành vi của những quan chức chính quyền. Ngăn cản những du học sinh đến từ Việt Nam sử dụng cờ đỏ sao vàng cũng là một việc làm phi dân chủ. Những người hiểu được các giá trị của tự do không thể ngăn cản người khác đứng dưới một lá cờ mà mình không thích.

Nhiều người Mỹ vẫn treo cờ miền Nam cho tới ngày nay cho dù nội chiến Bắc – Nam đã kết thúc từ năm 1865. Thật khó để nghĩ tới tình huống người dân miền Nam Việt Nam được phép treo cờ vàng sau ngày 30-4-1975. Cuộc chiến tranh kéo dài 20 năm không chỉ thống nhất non sông mà còn để áp đặt ý thức hệ cộng sản lên người dân Việt. Một thời, phải “yêu chủnghĩa xã hội” mới được Đảng công nhận là yêu nước. Ngay lá cờ nửa đỏ nửa xanh của “mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam” một tổ chức do Đảng cộng sản lập ra cũng đã biến mất chỉ sau mấy tháng.

Nhiều người Việt Nam nghĩ, làm biến mất lá cờ vàng ba sọc đỏ là khôn ngoan. Nhiều người cho rằng lá cờ đó thuộc về một chính thể không còn tồn tại và là biểu tượng của một sự thất bại. Nhiều người được dạy, lá cờ đó gắn liền với những xấu xa như là “Việt gian, bán nước”.

Cuối năm 2012, sinh viên Phương Uyên và Nguyên Kha bị bắt khi rải truyền đơn ở Long An có kèm theo biểu tượng cờ vàng.

Chúng ta không có đủ thông tin để khẳng định Phương Uyên và Nguyên Kha chủ động chọn lá cờ này hay được hướng dẫn “bởi các thế lực bên ngoài”. Cho dù lá cờ ấy đến từ bên nào cũng cho thấy cờ vàng đã không biến mất như nhiều người mong muốn. Cho dù không ai biết được lá cờ nào sẽ được chọn trong tương lai, sự trở lại của cờ vàng buộc chúng ta phải thừa nhận, trong nội bộ người Việt với nhau còn bao gồm cả người Việt Nam quốc gia và người Việt Nam cộng sản.

Và, trong không gian nước Việt cũng không chỉ có người Việt.

Chín mươi triệu người dân Việt Nam rõ ràng không phải là “con một cha, nhà một nóc”. Khi “mở cõi” xuống phía Nam, các bậc tiền bối đã từng mang cuốc nhưng cũng đã từng mang gươm.

Người dân thuộc các dân tộc Tây Nguyên và những bộ tộc Chăm chưa hẳn không còn nghĩ tới đế chế Champa. Những chính khách đối lập ở Campuchia vẫn thường khai thác chủ nghĩa dân tộc cực đoan khi nhắc Sài Gòn và một số tỉnh miền Tây một thời là đất đai của họ…

Sự khác biệt đó trong cộng đồng Việt Nam có thể là những mối đe dọa, đồng thời, cũng là nền móng để xây xựng một Việt Nam thống nhất mà đa dạng. Một quốc gia sẽ trở nên vững mạnh khi sự đa dạng được thừa nhận. Một quốc gia cũng có thể rơi vào sự hỗn loạn hoặc không thể phát triển nếu sự thống nhất bị phá vỡ.

Nhưng, thống nhất quốc gia mà không dựa trên nền tảng hòa giải quốc gia thì sự thống nhất đó chỉ là tạm thời. Thống nhất quốc gia mà bằng cách ém nhẹm lịch sử và dùng vũ lực để dập tắt sự trỗi dậy của những sự khác biệt thì chẳng khác nào gài vào thế hệ tương lai một trái bom.

Nam Tư thời Tito được coi là thịnh trị, các cuộc nổi dậy đều bị dập tắt. Nhưng, ngay những ngày đầu thời hậu Tito, nước Nam Tư bắt đầu rơi vào một thập niên xung đột. Các sắc tộc chém giết lẫn nhau, cơ cấu liên bang sụp đổ. Không chỉ có Nam Tư, Indonesia hồi thập niên 1990 và Myanmar hiện nay cũng đang diễn ra những điều tương tự.

Đừng sợ những người Khmer ở miền Tây sẽ đòi mang đất về Campuchia trừ khi về phát triển và tự do, dân chủ, Việt Nam kém quá nhiều so với Campuchia. Không có người dân Arizona nào không biết đất ấy từng thuộc về Mexico nhưng không ai đòi đưa Arizona trả về cho “đất mẹ”. Ranh giới quốc gia càng ngày càng trở nên mong manh. Ở đâu có cơm no áo ấm hơn, ở đâu có tự do hơn, thì người dân sẽ chọn.

Sự khác biệt và đa dạng lúc nào cũng có thể bị kích động bởi các thế lực cực đoan. Không phải độc tài, toàn trị mà theo kinh nghiệm của những quốc gia thành công, càng nhiều tự do thì càng tránh cho sự khác biệt đó trở thành xung đột.

Tiến trình tự do cũng phải mất thời gian để thuyết phục không chỉ với những người đang cầm quyền mà cả những người dân bình thường và những thành viên trên facebook này. Trong ngày 30-4, có thể nhiều người không muốn treo cờ đỏ sao vàng (khi bị tổ dân phố yêu cầu) nhưng chính họ, chưa chắc đã hài lòng khi nhà hàng xóm treo cờ vàng ba sọc đỏ. Vấn đề là chính quyền phải làm sao để mọi phản ứng đều phải ở dưới hình thức ôn hòa.

Câu chuyện đốt cờ Mỹ sau đây có thể giúp ta có thêm thời gian suy nghĩ.

Nhiều thập niên sau nội chiến (1861-1865) nhiềungười Mỹ lo ngại giá trị quốc kỳ bị giảm khi nó được các thương gia dùng để vẽ logo và đặc biệt khi nhiều người da trắng ở miền Nam thích treo cờ miền Nam (Confederate flag) hơn. Để phản ứng lại điều này, 48 tiểu bang của Hoa Kỳ đã thông qua luật cấm mạo phạm quốc kỳ, các hành động như xé, đốt, dùng cờ để quảng cáo… đều bị cấm.

Năm 1905, Halter đã bị tòa tiểu bang buộc tội “khi kỳ” khi bán những chai bia có in cờ Mỹ. Năm 1907, Halter tiếp tục thua kiện ở Tối cao pháp viện.

Cho tới năm 1968, Quốc hội Mỹ vẫn thông qua luật cấm “đụng chạm” tới quốc kỳ sau khi một nhóm người Mỹ chống chiến tranh Việt Nam đốt cờ ở Central Park. Nhưng một năm sau đó, khi nghe tin cảnh sát bắn James Meredith, một nhà hoạt động dân quyền, Sydney Street đã đốt một lá cờ Mỹ ở một ngã tư của New York. Ông bị bắt và bị buộc tội “khi kỳ”.

Sydney Street kháng án vì cho rằng: “Nếu cảnh sát làm điều đó với Maredith chúng ta không cần lá cờ Mỹ”. Tối cao pháp viện đã bác án của tòa New York vì, Hiến pháp bảo vệ quyền bày tỏ chính kiến khác nhau, bao gồm cả quyền thách thức hay khinh thường quốc kỳ.

Cuộc đấu tranh đã không dừng lại.

Năm 1972, một học sinh ở Massachusetts, Goquen, bị bắt, bị xử 6 tháng tù khi may một cờ Mỹ ở đít quần. Nội vụ được chuyển lên Tối cao pháp viện. Tối cao pháp viện tuyên bố luật tiểu bang (dùng để xử Goquen) là vi hiến. Các vị thẩm phán Tối cao cho rằng, trong một quốc gia đa văn hóa, có những hành động mà người này cho là “khinh ” thì người kia lại cho là trân trọng, cho nên, chính phủ không có quyền bảo người dân phải bày tỏ thái độ, ý kiến theo cách nào.

Năm 1984, để phản đối các chính sách của Tổng thống Reagan, Lee Johnson đã nhúng dầu và đốt một lá cờ trước cửa cung đại hội của đảng Cộng hòa. Ông bị bắt, bị xử tù 1 năm và phải nộp phạt 2000 dollars. Tòa tối cao tiểu bang Texas bảo vệ Johnson và cho rằng tòa án cấp dưới sai khi coi hành vi “gây xáo trộn xã hội” của Johnson là “tội”. Theo Tòa tối cao Texas: Tạo ra sự bất ổn, tạo ra sự xáo trộn, thậm chí tạo ra sự giận dữ của người dân là cần thiết, vì chỉ khi đó chính phủ mới biết rõ nhất chính kiến người dân.

Vụ việc dẫn tới, năm1989, Tối cao pháp viện Mỹ quyết định bãi bỏ các luật cấm đốt cờ ở 48 tiểu bang. Các quan tòa đưa ra phán quyết này giải thích rằng, nếu tự do bày tỏ chính kiến là có thật nó phải bao gồm cả tự do bày tỏ những ý kiến mà người khác không đồng ý, hoặc làm người khác khó chịu. Ngay cả thái độ với quốc kỳ, chính phủ cũng không có quyền bắt người dân chỉ được gửi đi những thông điệp ôn hòa và không làm cho ai khó chịu. Cuộc tranh cãi kéo dài tới nhiều năm sau, Quốc hội Mỹ có thêm 7 lần dự thảo tu chính án để chống lại phán quyết này nhưng đều thất bại.

Việc để cho người dân treo lá cờ cũ của phe bại trận miền Nam, việc để cho người dân quyền được bày tỏ thái độ, kể cả bằng cách đốt cờ, đã không làm cho giá trị quốc kỳ của Hoa Kỳ giảm xuống.

Những điều trên đây rõ ràng chưa thể xảy ra ở Việt Nam. Nhưng chúng ta cũng không nên coi đấy là độc quyền của Mỹ. Người dân Việt Nam cũng xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Người dân Việt Nam, dù là Việt hay H’mong, dù là Khmer hay Chăm… cũng xứng đáng được gìn giữ và phát triển sự khác biệt của mình. Người Việt Nam, dù là cộng sản hay quốc gia, cũng xứng đáng có quyền bày tỏ những gì mà mình tin tưởng.

Không thể có tự do trong một chế độc tài toàn trị. Nhưng, tự do cũng không thể có nếu như mỗi người dân không tự nhận ra đó là quyền của mình. Bạn không thể hành động như một người tự do nếu không bắt đầu bằng tự do trong chính tư duy của bạn.

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Oanh Yến Thị Phạm – Những cơn lốc xoáy thiên địch đang đến với độc tài toàn trị

Mùa mưa 2013 có vẻ đến sớm hơn mọi năm khi chỉ mới bắt đầu bước vào tuần lễ cuối của tháng 5 Dương lịch. Những cơn mưa đã bắt đầu dần nặng hạt hơn trên cả ba miền. Trước đó những cơn lốc xoáy, mưa đá cũng đã gây thiệt hại tại nhiều khu vực. Những cơn mưa, giông, lốc xoáy đến sớm như một điềm báo chẳng lành cho một năm đầy bất trắc cho nền kinh tế và chính trị tại Việt Nam mà những mâu thuẩn vốn luôn tiềm ẩn đã được che đậy bằng những “thỏa hiệp được định hướng” trước đây, nay ngày càng thoát khỏi từ trường của nguyên tắc Tập trung Dân chủ, một nguyên tắc sống còn của Xây dựng Đảng và Nhà nước theo mô hình nhà nước Độc tài toàn trị.

*Những tác nhân sẽ gây nên cơn lốc xoáy tỷ giá đa phương giữa đồng nội tệ VNĐ và các loại ngoại tệ khác, đang hội tụ và ngày càng tạo ra những vùng áp lực hình thành rốn xoáy. Với trên 80% nguyên, phụ liệu, phụ thuộc vào nhập khẩu từ Trung quốc trong bối cảnh NHNN Trung quốc đang áp dụng chính sách đồng tiền mạnh khi cho phép nới biên độ co giản tỷ giá song phương giữa đồng Nguyên và USD. Từ tỷ giá 1 USD đổi được 6,735 (lấy tròn) nay 1 USD chỉ còn 6,235 (lấy tròn). Chính phủ Trung quốc đang áp dụng chính sách đồng Nguyên mạnh để đối phó với khủng hoảng nợ công và hạn chế tiêu dùng trong nước trong bối cảnh tỷ lệ tăng trưởng kỳ vọng, có dấu hiệu suy giảm nghiêm trọng. Nguồn nguyên, phụ liệu đầu vào của nền sản xuất tại Việt Nam, đang bị đẩy lên cao.

Ngược lại những thị trường xuất khẩu truyền thống và chủ yếu của Việt Nam là Mỹ và các nước trong khối EU, Nhật Bản, đồng nội tệ đang được các chính phủ áp dụng chính sách dồng nội tệ yếu. Tỷ giá song phương giữa đồng Yen/USD đã bất ngờ tuột giá trong nữa cuối tháng 5, khi tỷ giá bình quân đang từ 1USD/77 Yen đã tăng lên 1USD/99,7 – 99,8Yen. Cũng tương tự Tỷ giá song phương bình quân giữa USD và đồng EURO, đang từ 1USD/0,765 đã bất ngờ tăng lên quanh trục 1USD/0,779 – 0,776. Đồng USD, trên thực tế đã mất giá trên 24% so với VNĐ từ những tháng đầu năm 2012.

-Rõ ràng hàng xuất khẩu của Việt Nam vào các thị trường truyền thống và chủ yếu này đang kém cạnh tranh vì đã trở nên quá đắt do cuộc chiến tiền tệ giữa các nước.

-Cơn lốc xoáy lãi xuất cao do khủng hoảng thanh khoản kép của hệ thống NHVN, đã giật sập trên 100.000 Doanh nghiệp và đẩy trên 65% Doanh nghiệp lâm vào cảnh làm ăn thoi thóp lỗ lã.

-Việc NHNNVN, với độc quyền sản xuất và kinh doanh vàng miếng, đã bán đấu giá vàng với giá cao, đã tạo chênh lệch giữa giá vàng trong nước và thế giới luôn ở mức cao từ 18 cho đến 20%, cũng đã tạo nên áp lực tăng tỷ giá song phương giữa USD/VNĐ.

-NHNNVN, đang cố kiềm chế tỷ giá song phương giữa USD/VNĐ để áp dụng chính sách đồng nôi tệ mạnh vì hai lý do:

1-Cố gắng cứu sự sụp đổ theo hiệu ứng domino do khủng hoảng thanh khoản kép của hệ thống NHVN.

2-Nợ công của Chính phủ Việt Nam ngày càng phình to.

-Áp lực phá giá VNĐ để hổ trợ xuất khẩu cứu những doanh nghiệp còn sống sót và áp lực giữ ổn định tỷ giá song phương USD/VND để giảm nợ công và cứu hệ thống NHVN khỏi sụp đổ, đã càng làm tăng tác nhân hình thành “rốn xoáy” của cơn lốc xoáy tiền tệ lên đến cực đại.

*Cơn lốc xoáy trên chính trường qua hai Hội nghị BCHTW6 và BCHTW7, đã giật phăng cây đũa thần nguyên tắc Tập trung dân chủ trong tay Giáo sư, Tiến sỹ Xây dựng Đảng TBT Nguyễn Phú Trọng và bẻ gẩy vụn qua việc không kỷ luật được đồng chí X và hai ứng cử viên do đích thân TBT giới thiệu vào BCT bị gạt ra lề.

-Việc những cuộc họp của BCHTWĐCS VN vừa qua được tổ chức họp kín như trong thời chiến tranh cũng như cuộc họp bỏ phiếu tín nhiệm của Quốc hội đang diễn ra cho thấy “rốn xoáy” đã hình thành trên chính trường Việt Nam.

*Bên cạnh đó việc ngày càng có nhiều lớp người tuổi trẻ Việt Nam như các em Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha và 14 thanh niên công giáo ở Nghệ An quê hương Bác, đã can đảm, kiên định dấn thân vào con đường đấu tranh cho Dân chủ, Tự do, Nhân quyền cho đồng bào và họ đã nhận được sự ủng hộ và đồng thuận của đại đa số dân chúng và ngay cả những người còn giữ thẻ đảng. Đối lập lại là những bản án và thái độ nhò nhen của Đảng CS VN và Chính phủ VN, là tác nhân hình thành một rốn xoáy thứ hai trên chính trường Việt Nam.

*Ba “rốn xoáy” của nền Kinh tế và Chính trị Việt Nam sẽ giao thoa và cộng hưởng để đạt đến bước sóng cực đại làm bật đến tận gốc trốc tới tận rễ mọi thứ rác rưởi đang ngăn cản vòng xoay của bánh xe lịch sử ……

Hãy chuẩn bị.

Berlin, 05/24/2013

Oanh Yến Thị Phạm

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Lữ Giang – Phong Trào 969: Cơn ác mộng!

Chính sách kỳ thị chủng tộc và tôn giáo tại Miến Điện hiện nay đang mở đường cho một tổ chức Hồi giáo ly khai xuất hiện giống như ở Philippines và Thái Lan. Nếu tình trạng này xảy ra thì đó là điều không may cho Miến Điện.

Khi tiến Sĩ Maung Zarni thuộc Viện Nghiên Cứu Á Châu của Trường Đại Học Darussalam Miến Điện báo động phong trào chống người Rohingya và chống Hồi Giáo ở Miến Điện là Tân Quốc Xã (neo-Nazi), các nhà bình luận Tây Phương đều cho rằng ông ta “cường điệu” và họ tránh dùng thuật ngữ đó. Nhưng khi những hình ảnh của cuộc bạo loạn chống Hồi Giáo bùng nổ ở Meiktila tại trung tâm Miến Điện vào ngày 20/3/2013 được đưa lên báo chí và truyền hình, người ta mới thấy những gì tiến Sĩ Zarmi mô tả là đúng sự thật: Đó là phong trào thanh lọc chủng tộc và tôn giáo.

birmans.jpg

Ngày 22/3/2013, tổ chức Quan Sát Nhân Quyền (Human Rights Watch) đã công bố một bản phúc trình dày 153 trang nói về thảm họa này. Bản phúc trình có đầu đề là “Tất Cả Những Gì Các Bạn Có Thể Làm Là Cầu Nguyện” (All You Can Do is Pray) và tiếp theo là “Tội Ác Chống Nhân Loại và Diệt Chủng đối với người Hồi Giáo Rohingya ở Bang Arakan của Miến Điện” (Crimes Against Humanity and Ethnic Cleansing of Rohingya Muslims in Burma’s Arakan State). Chiến dịch diệt chủng (campaign of ethnic cleansing) bắt đầu từ tháng 6 năm 2012. Chúng tôi chỉ trình bày những nét chính với những tin tức cập nhật. Quý vị có thể vào trang nhà hrw.org để đọc.

Lý do của sự xung đột

Ngày 2/5/2013, đài BBC có phổ biến bài “Lý do gây thù hận tôn giáo ở Miến Điện” của giáo sư Alan Strathern, một nhà nghiên cứu về lịch sử thuộc Đại học Oxford. Sau khi rào trước đón sau, ông đã đi đến kết luận rằng “nhiều người theo đạo Phật chia sẻ rằng đất nước họ phải được thống nhất, và rằng tôn giáo của họ đang bị đe dọa”. Chúng ta thử nhận xét về hai lý do này.

1. Lý do sợ mất sự thống nhất

Người Hồi Giáo Rohingya ở Arakan nói rằng quốc gia Arakan đã có từ năm 2666 trước công nguyên. Đến thế kỷ thứ 8, những thương buôn người Ả-rập đã đến buôn bán và truyền đạo Hồi cho họ. Nhưng năm 1785, Miến Điện đã xâm chiếm đất nước của họ và biến thành bang Rakhine của Miến Điện.

Có thể coi tình trạng của người Arakan giống như trình trạng của người Chiêm Thành ở Việt Nam. Người Arakan cũng như người Chiêm Thành không hề đòi lại nước hay một quy chế tự trị cho sắc tộc của họ. Giáo sư Alan Strathern đã xác nhận họ là “những cộng đồng nhỏ, sống hiền hàa”. Như vậy, lý do sợ mất sự thống nhất không đứng vững.

Trong bài diễn văn đọc tại Đại Học Rangoon ngày 19/11/2012 nhân chuyến viếng thăm Miến Điện, tổng thống Obama đã nói : “Đất nước của các bạn sẽ mạnh hơn vì có nhiều nền văn hóa khác nhau, nhưng các bạn phải nắm bắt cơ hội đó. Các bạn phải nhận ra thế mạnh đó”.

Nhưng hình như những lời này chỉ là “nước đổ đầu vịt”.

2. Lý do sợ Phật giáo bị đe dọa

Thông tín viên Arnaud Dubus của đ ài RFI tại Bangkok đã nhận định : “Ở Miến Điện cũng như ở Cam Bốt và ở Thái Lan, có một sự đồng hóa chặt chẽ giữa Phật giáo với dân tộc đa số của đất nước như người Miến, người Khmer hay người Thái. Nếu sinh ra là người Miến Điện thì phải là người theo đạo Phật. Một người Miến Điện Hồi giáo hay Thiên chúa giáo bị coi là một điều quái đản”.

Tài liệu thống kê cho biết Miến Điện có dân số khoảng 60 triệu, theo nhiều tôn giáo khác nhau, trong đó Phật giáo chiếm 89,3% dân số, Thiên Chúa giáo 5,6%, Hồi giáo 3,8%. Với một tỷ số người theo Phật giáo áp đảo như vậy, làm sao đạo Phật ở đây có thể bị đe dọa được?

Vả lại, khi muốn hội nhập vào các xã hội văn minh, Miến Điện cũng phải tôn trọng quyền tự do tôn giáo như hầu hết các quốc gia khác trên thế giới. Nếu ngày nay Phật giáo được tự do phát triển ở Mỹ, ở Úc, ở Anh, ở Pháp…, tại các tôn giáo khác lại không thể phát triển trên “đất Phật”?

Nếu nhận xét của giáo sư Alan Strathern là đúng, Miến Điện chưa thể hội nhập vào các xã hội văn minh được vì không chấp nhận những quyền căn bản của con người, trong đó có quyền tự do tôn giáo.

Dùng lá bài Phật giáo

Từ thập niên 60 đến nay, vì muốn loại bỏ người người Rohingya ra khỏi “đất Phật”, các chính phủ Miến Điện đã áp dụng nhiều luật pháp kỳ thị không thể chấp nhận được, chẳng hạn như : buộc người Rohingya phải chứng minh được rằng họ đã sống trên đất Miến kể từ trước 1824 nếu muốn có quốc tịch Miến. Dĩ nhiên, rất ít người có thể trình loại bằng chứng này, và như vậy họ không được coi là công dân Miến. Họ cũng không có quyền tự do đi lại và bị cưỡng chế về các vấn đề như hôn nhân, sở hữu đất đai, v.v. Đa số người Rohingya đang lâm vào tình huống của những người vô tổ quốc ngay chính trên quê hương của họ. Nhưng các biện pháp nói trên đã không loại bỏ hay ngăn chặn được sự phát triển của người Hồi giáo Rohingya. Nhà cầm quyền đã nghĩ đến lá bài Phật giáo.

Chúng ta nhớ lại, trong nhiều thập niên qua, để bảo vệ quyền bính, giới quân phiệt Miến đã dùng nhiều biện pháp mạnh để khống chế khối Phật giáo. “Cuộc cách mạng áo cà sa” năm 2007 đã bị chính quyền đàn áp thẳng tay. Cả thế giới đã lên tiếng bênh vực Phật giáo.

Các biện pháp độc tài quân phiệt đã làm nền kinh tế Miến sụp đổ, nhà cầm quyền Miến phải thay đổi chính sách kể từ tháng 3/2011, thực hiện nhiều cuộc cải cách về cả chính trị lẫn kinh tế để có thể hội nhập với thế giới. Tuy nhiên, mới làm hòa với Phật giáo được một thời gian ngắn, nhà cầm quyền Miến đã dùng ngay lá bài Phật giáo để loại bỏ người Hồi giáo Rohingya.

Wirathu650-f5548.jpg
Nhà sư Ashin Wirathutrụ trì ở tu viện Mandalay, người đã từng bị tù năm 2003 với tội danh kích động hận thù tôn giáo vì liên hệ đến vụ tàn sát các gia đình Hồi giáo và thiêu đốt các đền Hồi giáo ở tỉnh Kyauk-hse, nay được thả ra và cho làm lãnh tụ “Phong Trào 969″ để thực hiện cuộc “thánh chiến” tiêu diệt người Hồi giáo Rohingya.

Dùng vọng ngữ kích động lòng hận thgù tôn giáo

Phong Trào 969 được nói là thành lập để chống lại phong trào 786 của Hồi giáo.

Ba con số 969 được giải thích là Tam Bảo (Tiratana) trong Phật giáo gồm 24 thuộc, con số 9 đầu là Phật, con số 6 ở giữa là Pháp, con số 9 ở sau là Tăng (9 Buddha, 6 Dhamma, 9 Sangha), tổng cộng là 24.

Còn ba con số 786 được dùng trong truyền thống của Hồi Giáo Nam Á, được mô tả là biểu hiệu cho con số 21 (7+8+6=21), có nghĩa là Hồi Giáo sẽ thống trị thế giới trong thế kỷ 21. Nhưng các nhà bình luận Tây phương lật tẩy ngay, nói đó là vọng ngữ. Con số 786 chỉ là con số của câu Kinh Koran thường được người Hồi Giáo ghi trước cửa nhà của họ. Lời kinh đó là: “Nhân danh Đấng Allah, Rất Nhân Từ, Hằng Thương Xót” (In the name of Allah, the Most Gracious, the Ever Merciful).

Vọng ngữ thứ hai là tuyên truyền rằng đa số người Hồi giáo ở bang Arakan là từ Bangladesh qua. Nhưng các nhà báo Tây phương cho biết đa số người Rohingya là dân bản địa, chỉ có một thiểu số đến từ Bangladesh.

Cuộc kiểm tra của người Anh năm 1891 cho biết có 58.255 người Hồi giáo ở Arakan, đến năm 1911 đã tăng đến 178.647 người. Hiện này số người Hồi giáo ở đây đã trên 800.000.

Nhà sư Ashin Wirathu đã cho thành lập khắp nơi trong cả nước những tiểu ban của Phong Trào 969, có nhiệm vụ tổ chức các buổi thuyết giảng về lý do phải phát động cuộc “thánh chiến” chống Hồi giáo, phân phát các đĩa CD, sách và cả truyền đơn tuyên truyền chống Hồi giáo.

Có nhiều tờ truyền đơn còn khẳng định rằng người Hồi giáo kiểm soát nền kinh tế trong nước, tín đồ Phật giáo không nên buôn bán với họ. Những thành viên phong trào kêu gọi Phật tử nên mua bán với các cửa hiệu của Phật tử có treo biển và dán giấy 969.

Thực hiện cuộc diệt chủng

Ngày 19/5/2013, đài RFI đã cho phổ biến một bài dưới đầu đề “969 : Cơn ác mộng của người Hồi giáo Miến Điện” nói lên những chuyện bi thảm đang xảy ra ở Miến Điện. Mở đầu, bài báo viết như sau : “Tháng Ba vừa qua, các nhóm Phật giáo cực đoan tại Miến Điện đã tấn công dữ dội vào người Hồi giáo ở các thành phố miền Trung và miền Đông Nam, giết hại hàng chục người và phá hủy nhiều khu phố và đền thờ Hồi giáo. Như trong các cuộc đụng độ năm ngoái giữa người Rakkhine theo đạo Phật và người Rohingya theo đạo Hồi ở miền Tây Miến Điện, lực lượng an ninh đã không can thiệp, thậm chí còn giúp những kẻ tấn công. Phong trào mang tên 969 là một trong những động lực của chiến dịch chống người Hồi giáo này”.

Human Rights Watch đã công bố hình ảnh vệ tinh cho thấy 800 cơ sở hạ tầng và nhiều khu vực trong thành phố Meiklita bị tàn phá trong đợt bạo động từ ngày 20 đến 22/3/2013. Phần lớn những khu phố bị đốt phá là nơi người Hồi giáo cư ngụ. Có 43 người thiệt mạng và hơn 12.000 người phải di dời chỗ ở.

Tại bang Rakhine, miền Tây Myanmar, chính phủ ước tính có hơn 35.000 người phải di dời vì bạo lực, hầu hết là những người thiểu số Hồi giáo Rohingya. Thông tín viên Arnaud Dubus của RFI tại Bangkok cho biết những người Rakhine theo đạo Phật vẫn được phép tự do di chuyển và sinh sống tại thành phố hay trong làng của họ.

Trong cuộc bạo loạn ở Meikhtila vào đêm 30/3/2013, những người Hồi giáo chiếm khoảng 30% dân số của thành phố có 100.000 dân này, đã phải ở ngoài đường phố kể từ khi cửa hàng và nhà cửa của họ đã bị đốt cháy. Các đám võ trang Phật giáo cầm dao phay và kiếm có mặt khắp nơi trong thành phố.

Tổ chức HRW ước lượng từ khi có các cuộc bạo loạn đến nay, đã có khoảng 450.000 người Hồi giáo Rohingya phải rời bỏ nơi cư trú của họ. Tin tức hàng ngày cho thấy tình trạng loại trừ tôn giáo và diệt chủng này khó chấm dứt.

Rồi sẽ đi về đâu?

Trong 60 năm qua, các nhà cầm quyền quân phiệt ở Miến Điện đã dùng quân sự để đối phó với người Jingpo ở bang Kachin thuộc vùng Đông-Bắc Miến Điện giáp giới với Trung Quốc và người sắc tộc Karen nổi lên đòi độc lập ở bang Kayin nằm sát biên giới Thái Lan. Hai cuộc chiến này vẫn chưa chấm dứt. Nay nhà cầm quyền không dùng quân sự mà dùng Phật giáo để loại bỏ người Hồi giáo Rohingya. Cuộc chiến này sẽ đưa đến những hệ lụy chưa thể lường trước được.

Trong chiến tranh Việt Nam, cả Hoa Kỳ lẫn Đảng Cộng Sản Việt Nam đều sử dụng lá bài Phật giáo. Hoa Kỳ đã dùng lá bài Phật giáo để lật đổ chính quyền Ngô Đình Diệm và đổ quân vào miền Nam Việt Nam. Còn cộng sản Việt Nam dùng Phật Giáo để gây tình hình bất ổn ở miền Nam. Nhưng Hoa Kỳ và cộng sản Việt Nam đều dùng Phật giáo để đối phó với các thế lực chính trị. Tại Miến Điện hiện nay, nhà cầm quyền lại dùng Phật giáo để đối phó với Hồi giáo, tức dùng tôn giáo để đối phó với tôn giáo. Trò chơi này rất nguy hiểm vì nó tạo ra lòng hận thù tôn giáo kéo dài không dứt.

Nhưng dù dùng Phật giáo để đối phó với các thế lực chính trị hay các tôn giáo khác, tôn giáo cũng đã bị sử dụng như một công cụ chính trị với hai hậu quả. Hậu quả thứ nhất là tôn giáo bị mất đi những lý tưởng cao đẹp của mình, từ Đạo Từ Bi biến thành cơn ác mộng. Hậu quả thứ hai là tình trạng mà thuật ngữ Phật giáo gọi là Nghiệp Báo.

Về đất nước Miến Điện, khi chính quyền dùng Phật giáo để thanh toán Hồi giáo, hâu quả cũng sẽ không đơn giản.

Hôm 3/5/2013, phát ngôn viên của Cảnh sát Indonesia là thiếu tướng Boy Rafli Amar, cho biết qua tin tình báo, cơ quan này đã bắt được hai kẻ tình nghi và xét thấy trong ba lô của họ có 5 quả bom tự chế. Hai người này khai định đặt bom tòa đại sứ Miến Điện ở thủ đô Jakarta vì muốn trả thù việc Miến Điện tấn công người Hồi giáo Rohingya.

Chỉ mấy tiếng đồng hồ sau đó, khoảng 1000 người Hồi giáo cực đoan thuộc tổ chức có tên Mặt Trận Bảo Vệ Hồi Giáo đã tập trung và tiến đến tòa đại sứ Miến Điện ở Jakarta, lên tiếng kêu gọi “thánh chiến” (jihad) chống lại việc bắt bớ những người Hồi giáo anh em của họ.

Trên đây chỉ là phản ứng của cá nhân hay một vài nhóm Hồi giáo. Về lâu về dài, Miến Điện khó thoát khỏi những phản ứng trả đũa của khối Hồi giáo. Chính sách kỳ thị chủng tộc và tôn giáo tại Miến Điện hiện nay đang mở đường cho một tổ chức Hồi giáo ly khai xuất hiện giống như ở Philippines và Thái Lan. Nếu tình trạng này xảy ra thì đó là điều không may cho Miến Điện.

Ngày 23/5/2013
Lữ Giang

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Tùy tiện: Báo chí sẽ không được dự các phiên Quốc hội thảo luận, bỏ phiếu miễn nhiệm và bổ nhiệm Bộ trưởng Bộ Tài Chính

Quốc hội và yêu cầu công khai, minh bạch

TT – Thông tin báo chí hôm nay sẽ không được dự các phiên Quốc hội thảo luận, bỏ phiếu không khỏi khiến nhiều người băn khoăn.

ImageView.aspx?ThumbnailID=635312 Ông Nguyễn Minh Thuyết – Ảnh: NGUYỄN KHÁNH
Tuổi Trẻ ngày 23-5-2013 cho biết: báo chí sẽ không được dự các phiên Quốc hội thảo luận, bỏ phiếu miễn nhiệm bộ trưởng Bộ Tài chính đối với ông Vương Đình Huệ và phê chuẩn đề nghị bổ nhiệm bộ trưởng Bộ Tài chính mới, bỏ phiếu miễn nhiệm tổng Kiểm toán Nhà nước đối với ông Đinh Tiến Dũng và bầu tổng Kiểm toán Nhà nước mới; phiên Quốc hội nghe Ủy ban Thường vụ Quốc hội báo cáo về việc chuẩn bị tổ chức lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm và các phiên thảo luận về vấn đề này.

Thông tin này không khỏi khiến nhiều người băn khoăn bởi vì theo quy định của Luật tổ chức Quốc hội, “Quốc hội họp công khai” (điều 67), “đại diện cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội, tổ chức kinh tế, đơn vị vũ trang nhân dân, cơ quan báo chí, công dân và khách quốc tế có thể được mời dự các phiên họp công khai của Quốc hội” (điều 70). Quốc hội chỉ họp kín trong một số trường hợp, thường là để bàn những việc liên quan đến bí mật quốc gia. Đây cũng là thông lệ ở các nước dân chủ vì dân chúng có quyền biết những người được mình ủy quyền đã bàn và quyết định như thế nào về những vấn đề quốc kế dân sinh.

Do Quốc hội nước ta chưa có đủ điều kiện để mời mọi công dân có nguyện vọng đến dự khán các kỳ họp như ở nhiều nước nên cử tri chỉ có thể theo dõi hoạt động của các đại biểu của mình qua phản ánh của báo chí và qua các phiên chất vấn, phiên thảo luận về kinh tế – xã hội được truyền hình trực tiếp. Mặc dù khả năng đáp ứng nhu cầu của cử tri còn hạn chế như vậy nhưng thông tin của báo chí và truyền hình trực tiếp đã trở thành cầu nối giữa Quốc hội với cử tri, giúp cử tri theo dõi sát sao hơn hoạt động của Quốc hội và ngày càng gắn bó hơn với cơ quan đại diện cao nhất của mình. Với kế hoạch xây dựng kênh truyền hình Quốc hội, cử tri còn đang hi vọng có điều kiện theo sát hơn nữa hoạt động của cơ quan dân cử này.

Bầu và phê chuẩn các chức danh lãnh đạo cơ quan nhà nước không thuộc phạm vi bí mật quốc gia. Việc tổ chức lấy phiếu, bỏ phiếu tín nhiệm lần đầu tiên được tổ chức ở Quốc hội, kể cả các buổi thảo luận về vấn đề này, cũng là một việc rất cần được công khai. Thông tin càng được công khai, dân chúng càng thêm tin tưởng vào sự công tâm của các đại biểu Quốc hội và ý nghĩa của hoạt động này. Quốc hội là của dân, cần đáp ứng một cách tốt nhất yêu cầu công khai, minh bạch trước nhân dân về hoạt động của mình.

NGUYỄN MINH THUYẾT (nguyên đại biểu Quốc hội)

************************************

Entry này được tự động gửi lên từ Dân Luận, một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây hoặc ở đây hoặc ở đây.

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPressBlogspot, mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp trục trặc… Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để gửi bài viết cho Dân Luận!

Filed under: Dân Luận

Thông Báo

Ngày 24/10/2010 Dân Luận bị tấn công từ chối dịch vụ (DoS) trở lại, chúng tôi buộc phải bật các cơ chế phòng thủ, khiến độc giả truy cập khó khăn hơn. Xin độc giả hãy gửi các thắc mắc và đóng góp bài vở tới địa chỉ của Ban Biên Tập tại Banbientap@danluan.org.

Chào bạn!

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.

Mến,
Ban Biên Tập Dân Luận

Bài cũ

May 2013
M T W T F S S
« Apr    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

Nhập vào đây địa chỉ email của bạn để nhận được thông báo bài mới từ blog của chúng tôi mỗi ngày!

Join 117 other followers

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 117 other followers